Tác giả: Chu Tuyết Nhi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 134983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/983 lượt.
10 tháng 9
Trời quang đãng chuyển sang âm u
Hôm nay lúc đi làm, tôi nhận được một cú điện thoại rất kỳ lạ, là của một phụ nữ gọi đến, cô ta hẹn tôi xế chiều đi đến quán bar Chuồn Chuồn Đỏ.
Tôi thắc mắc, “Chị là ai vậy? Tôi không biết chị là ai, sao tôi có thể gặp mặt chị được”.
Cô ta nói, “Cô yên tâm đi, cô không phải là đứa trẻ lên ba nữa, tôi sao mà ăn thịt cô được?”
Tôi nói cho Hiểu Lâm và Đạt Minh biết chuyện về cú điện thoại rất lạ này, ý của tôi rất rõ, hy vọng họ đi cùng tôi.
Đạt Minh vẫn luôn là người bạn tốt. Nghe tôi đề nghị, anh đồng ý ngay, “Tuyết Nhi, cậu yên tâm đi, tối nay mình và Hiểu Lâm sẽ đi cùng cậu, cậu vào quán bar gặp cô ta, còn chúng mình sẽ ở ngoài hoặc đứng ở gần chỗ cậu để bảo vệ cho cậu”.
Buổi chiều, Đạt Minh một mình đến quán bar Chuồn Chuồn Đỏ để dò thám trước.
Lúc xế chiều, cùng với Đạt Minh và Hiểu Lâm, tôi đi đến quán bar Chuồn Chuồn Đỏ, Đạt Minh và Hiểu Lâm vào trước để quan sát tình hình, khi đã chắc chắn không có ai khả nghi, mới gọi tôi đi vào.
Người phụ nữ tóc dài để xõa, mặc bộ áo quần màu đỏ đã ngồi ở đó từ lâu, tôi vừa bước vào, cô ta đã đứng dậy đến chào hỏi tôi, nói, “Châu Tuyết Nhi, trước đây tôi đã gặp cô rồi, cô rất đẹp”.
Tôi hơi nghi hoặc hỏi, “Chị là…?” Cô ta mời tôi ngồi xong mới trả lời, “Tôi là vợ Trương tổng, tôi họ Lâm, cô cứ gọi tôi là chị Lâm”.
Tôi vẫn chưa kịp nói thì cô ta lại nói tiếp một hơi, “Một tháng trước tôi đã đọc nhật ký của cô, tôi rất cảm động, tôi đã mất rất nhiều đêm mới đọc xong, bài nào cũng đọc cả, thực ra tôi nghe người ta bàn tán nhiều nên mới đọc thử, sau tôi đã đọc được chuyện của Trương tổng. Lúc đầu tôi rất căm tức cô, nhưng sau khi người khác chỉ cô cho tôi thấy, phản ứng đầu tiên của tôi chính là, cô lôi cuốn chồng tôi bởi vì cô quá đẹp, hơn nữa cô là một phụ nữ đã ly hôn, phụ nữ luôn mong muốn cưới được người đàn ông có sự nghiệp thành đạt, sắc đẹp của phụ nữ là vốn liếng, cũng có thể nói sắc đẹp của phụ nữ là của cải, dù cho bây giờ cô ta không có, nhưng cô ta có thể dùng nhan sắc của mình để đạt được...”
Tôi nói, “Chị Lâm, chắc chị đã hiểu lầm tôi rồi, không phải tôi đã viếtõ trong nhật ký ở trên mạng rồi sao?”
Chị Lâm xua xua tay, ra hiệu tôi đừng nói nữa, tôi biết ý nên cũng ngừng nói.
Tôi nhận thấy, Hiểu Lâm và Đạt Minh ngồi cách tôi không xa, mắt luôn nhìn về hướng tôi.
Chị Lâm nói, “Tuyết Nhi, cô đừng nghĩ gì nhiều, cũng đừng xúc động, nghe tôi nói hết đã”.
Tôi khẽ gật đầu.
Chị Lâm nói tiếp, “Làm phụ nữ thật sự rất khó, thực ra đàn bà có thể kiếm tiền bằng vẻ đẹp của mình. Đàn ông cũng thế, họ cũng có thể dựa vào diện mạo đẹp trai của mình mà kiếm tiền. Ai cũng vậy! Giám đốc Trương của cô cũng vậy. Lúc trước khi chưa đọc nhật ký của cô, tôi tuyệt đối không tin anh ta là loại người như vậy. Đọc xong nhật ký của cô tôi vẫn không tin. Nhưng bây giờ thì tôi…” Chị Lâm không nói thêm gì, từ từ uống hết ly rượu, rồi chị nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. Tôi phát hiện chị không như những gì Trương tổng nói, vô học, không hiểu biết, cả ngày chỉ biết đánh bài. Chị Lâm trước mặt tôi hoàn toàn khác, dịu dàng, mềm yếu, có tâm hồn, thuộc kiểu người có thể tâm sự được. Chị ấy nói, “Nhi! Em có nhớ chuyện lần trước đi cùng giám đốc đến thành phố H không? Thật ra thì lúc đó chị cố ý để em và anh ta đi cùng nhau, chị lén thử xem anh ta muốn làm gì em. Đúng là anh ta đã làm như vậy, nhưng em đã từ chối anh ta. Nhìn thấy cảnh em bị anh ta quấy rối, thật lòng chị muốn giết chết anh ta cho rồi. Thế mà trước mặt chị thì anh ta ra vẻ ngoan ngoãn, dễ bảo, không bao giờ dám nói ‘Không’”. Nghe chị ta nói vậy tôi càng thêm giận. Chị ta nghĩ tôi là loại người nào kia chứ. Dường như chị ta đã đoán được ý nghĩ của tôi nên nói, “Nhi! Chị đã bị đưa vào thế kẹt, không đồng ý không được. Em thứ lỗi cho chị nhé!” Tôi không nói lời nào, nhìn chằm chằm vào chị ta. Chị ta cúi đầu nói nên không thấy tôi đang nhìn, “Chị đã quá yêu anh ta! Chị đã bị vẻ bề ngoài của anh ta mê hoặc, toàn bộ tài sản công ty đều là của chị, đó là của cải của ba chị để lại. Chị nghĩ chị có một thân một mình, không cần đến nhiều tiền như vậy, chị muốn có cuộc sống an nhàn, nên đã giao toàn bộ công ty cho anh ta, nhưng anh ta…” Tôi thông cảm được với những gì chị ta đưa tay ra nắm lấy tay chị ta. Chị nói, “Nhi! Chuyện ngày hôm nay, em đừng nói với ai hết nhé, càng không được nói với anh Trương. Đây là chuyện riêng của chị và anh ấy, em đừng có hỏi thêm gì nữa”. Dừng lại một lúc lâu rồi chị ta nói tiếp, “Nhi! Chị muốn đưa em đến Lan Châu, ở đó chị có một công ty, em đến làm giám đốc ở đó nha!” Tôi đáp, “Sao như vậy được?” Tôi biết chị ta muốn tôi đi. Trước mắt, tôi đang làm thư ký cho giám đốc Trương, ngày nào cũng gặp mặt nhau, và nếu muốn tôi đi công tác cùng thì anh ta cũng danh chính ngôn thuận. Miệng thì nói là hận Trương tổng, bị hắn lợi dụng, nhưng tại sao chị ta không ly dị đi. Thật là mâu thuẫn, rõ ràng là muốn bảo vệ hôn nhân của mình, chị ta tìm mọi cách tách tôi ra khỏi giám đốc, để anh ta không tham của lạ nữa. Chị Lâm hỏi tôi, “Em