Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Tác giả: Mính Hương Hoa Hồn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341212

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1212 lượt.

cô Liên này.
Choang ———
Bát cơm trong tay Mị Âm Tuyết rơi xuống bàn, cơm bắt tung toé, một người giúp việc định dọn nhưng thấy sắc mặt Mị Âm Tuyết không tốt nên đành đứng im không dám nhúc nhích.






Vì câu hỏi của An Tiểu Yêu làm mặt Mị Âm Tuyết trở nên khó coi vô cùng. Mặt tái xanh, huyệt thái dương khẽ giật giật, toàn thân Mị Âm Tuyết trở nên lạnh giá, ánh mắt cũng trở nên rất đáng sợ.
"Ai nói cho em biết cô ấy? Là ai nói ———"
Lần đầu tiên Mị Âm Tuyết quát lớn với An Tiểu Yêu, trong trí nhớ của Tiểu Yêu, dù mới tiếp xúc với anh ta nhưng trong hoàn cảnh nào Mị Âm Tuyết cũng là một người đàn ông độc đoán nhưng rất dịu dàng. Giờ An Tiểu Yêu thấy Mị Âm Tuyết nổi điên thì cảm thấy hoảng sợ, không ngờ anh ta lại có bộ dạng kinh khủng như vậy. Nhưng An Tiểu Yêu là một cô gái thích mềm chứ không thích cứng, Mị Âm Tuyết càng cáu thì An Tiểu Yêu càng tức giận.
"Anh không cần biết ai nói, dù sao em cũng thấy anh tìm em là chuyện không đơn giản. Không có ai vì tình một đêm mà bỏ nhiều công sức ra mà tìm như anh, hơn nữa trước đó anh cũng không có ý định tìm em đúng không? Sau khi gặp nhau ở bữa tiệc anh mới nghĩ đến chuyện tìm em, rốt cuột thì anh vì cái gì mà làm vậy?"
An Tiểu Yêu có chút lo lắng khó chịu nên không chịu thua mà mắng lại. Mị Âm Tuyết cũng ý thức được sự luống cuống của mình nhanh chóng thay đổi sắc mặt, trở về thái độ như mọi khi. Vẻ mặt trở nên dịu dàng không còn hung dữ như vừa nãy, dọn dẹp lại bàn ăn, Mị Âm Tuyết cười gượng.
Mị Âm Tuyết kinh ngạc nhìn An Tiểu Yêu, sững sờ trước tình cảnh trước mặt. Anh đã nói gì sai sao nên An Tiểu Yêu mới tức giận như vậy? Mị Âm Tuyết nghĩ nát óc cũng không biết vấn đề nằm ở đâu. An Tiểu Yêu vô cùng tức giận, sau khi hất đổ bàn ăn thì chạy về phòng, cánh cửa bị cô đóng \'rầm\' lại. Sau khi cửa được đóng, An Tiểu Yêu mới để cho nước mắt chảy ra. Tại sao lại như thế? Cô còn tưởng rằng đã tìm được người đàn ông đêm đó, hóa ra chỉ là giả, vậy việc cô rời khỏi nhà Long là việc làn vô nghĩa rồi. An Tiểu Yêu dựa lưng vào cửa, lúc này cô rất nhớ Long Viêm Dạ, không biết từ lúc nào mà hình bóng anh đã in sâu trong trái tim cô rồi. An Tiểu Yêu lau nước mắt, lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Nha. Bên kia vừa bắt máy, không đợi Lâm Nha lên tiếng, An Tiểu Yêu đã trách móc.
"Lâm Nha, cậu có lương tâm không hả? Cậu có phải bạn mình không thế? Tại sao lại thông đồng với Mị Âm Tuyết mà gạt tớ, tại sao hả? Hắn ta không phải người mang tớ đi tối hôm đó, sao cậu lại nói dối tớ hả ———"
"Tiểu Yêu, cậu làm sao vậy? ! Cậu đừng khóc mà, cậu hãy nghe tớ nói, tớ sẽ giải thích."
Lâm Nha nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của An Tiểu Yêu liền cuống lên, sao lại bị phát hiện ra nhanh vậy? ! Chẳng lẽ Mị Âm Tuyết quá đáng với Tiểu Yêu? Lâm Nha cố gắng để tay mình không run lên, nếu bác An Ba biết chuyện này thì chắc sẽ chặt đầu mình để làm bóng đá mất. Lâm Nha cảm thấy run sợ.
"Tiểu Yêu, cậu hãy bình tĩnh lại, tớ sẽ qua chỗ cậu ngay thôi. Tớ sẽ tự mình giải thích cho cậu được không? Cậu chờ tớ chút xíu nha ———"
An Tiểu Yêu dồn sức ném thật mạnh điện thoại vào tường, điện thoại liền vỡ tan tành nằm trên đất nhìn thật tội nghiệp. Tại sao ngay cả bạn thân mình cũng lừa mình? An Tiểu Yêu cảm thấy đau lòng và tuyệt vọng, liền ngã lên giường, úp mặt vào gối mà khóc. Thật ra An Tiểu Yêu khóc không phải chỉ vì biết mình bị lừa, cảm thấy tức giận mà quan trọng là do trong lòng cảm thấy đau đớn, chua xót. Đang yên đang lành phải chia tay Long Viêm Dạ, tuy mới có hai ngày thôi nhưng An Tiểu Yêu không biết đã nhớ tới Viêm Dạ bao lần rồi, nhưng chỉ vì lời nói dối của bọn họ mà cô không thể gặp Long Viêm Dạ, khi biết rõ sự thật, cô có thể không nổi giận sao? Bên ngoài có tiếng gõ cửa, An Tiểu Yêu không nghĩ ngợi liền hét lên tỏ rõ sự bất mãn trong lòng.
"Cút ———"
Mị Âm Tuyết cầm chìa khóa phòng, mở cửa, đi thật nhẹ vào trong phòng. Mị Âm Tuyết áy náy ngồi xuống cạnh An Tiểu Yêu, anh biết mình không thể tiếp tục nói dối nữa.
"Tiểu Yêu, anh xin lỗi. Hãy tha thứ cho anh vì đã lừa em nhưng anh thật lòng thích em, anh cũng rất muốn sống chung với em. Mặc dù anh không phải cha đứa bé trong bụng em nhưng anh sẽ yêu thương nó, chăm sóc nó, xin em tin anh được không?"
"Cút đi ———"
Mị Âm Tuyết bị đuổi nhưng vẫn ngồi im, không có ý định đứng dậy, anh biết đây là cơ hội cuối cùng để anh thuyết phục An Tiểu Yêu ở lại, nếu giờ anh không nói thì sẽ không còn có cơ hội nữa. Mị Âm Tuyết liền cảm thấy tuy An Tiểu Yêu ở rất gần nhưng sao lại cảm thấy xa như vậy.
"Tiểu Yêu, Tiểu Liên rất giống em. Em ấy không những là em họ anh mà còn là người yêu của anh, anh rất yêu em ấy, giống như tình cảm bây giờ anh dành cho em vậy. Lần đầu tiên gặp em ở bữa tiệc, anh rất bất ngờ, lúc đó anh nghĩ đó là cơ hội thứ hai mà ông trời cho anh, để anh có thể làm lại, sửa chữa sai lầm của mình trước đây. Nhưng anh lại sai rồi, Tiểu Liên là Tiểu Liên, em là em, hai em vốn không phải là một người. Tiểu Yêu, anh thành thật xin lỗi, nhưn