Tác giả: Bồng Vũ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341125
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1125 lượt.
o thẳng tới cái nhẫn kia.
Khang Chính Thời dễ dàng né tránh, lạnh lùng thốt: “Trong ba phút, ta sẽ đốt nó thành một đống xương trắng.”
“Khang Chính Thời, ngươi thật ngoan độc!” Cô vội la một tiếng, không rảnh lại lưu lại, chạy vội đến đại sảnh bữa tiệc.
Khang Chính Thời lập tức quăng ra một đám lửa vây cô ở thang lầu, sau đó âm hiểm cười nói với cô: “Ngươi ở đây chơi đùa cùng lửa của ta đi! Kha Bá Ấp giao cho ta.”
“Khang Chính Thời, đừng bị ma quỷ trong lòng anh khống chế được, Kha Bá Ấp là em trai anh a!” Cô bị vài đám lửa nhỏ kia chia ra công kích làm tâm tình đại loạn, càng không ngừng la lên.
Em trai? Một Khang Chính Thời khác bị ức chế ở trong cơ thể rung động một chút, nhưng lập tức bị sức mạnh tà ác chế ngự.
“Đừng nghĩ đến phá hoại, bạn của ta, từ giờ trở đi, tất cả đều giao cho ta, ha ha ha...” Hắn cười độc thoại, đi vào đại sảnh loạn thành một đống.
Lúc này, Kha Bá Ấp toàn thân bị cháy đang ngã vào giữa đại sảnh, Jerry Vương cùng mọi người bị một màn này làm kinh sợ ngây ra như phỗng, vài người phản ứng mau đã lấy bình chữa lửa phun lên trên người anh, nhưng kì lạ, chung quanh anh tựa hồ có một bức tường vây quanh, bình chữa lửa căn bản không dùng được.
“A…” Kha Bá Ấp đau đến hai tay che mặt, bộ dáng làm người ta kinh hãi.
“Trời! Kha đổng, đây là có chuyện gì?” Khang Chính Thời giả vờ kinh ngạc, vội vàng cởi quần áo bao toàn thân anh.
“Khang tổng, anh như vậy rất nguy hiểm!” Jerry Vương sợ tới mức kêu to.
“Anh ấy là ông chủ của tôi a!” Khang Chính Thời nói giống như là một cấp dưới trung tâm.
“Anh...”
Jerry Vương cùng quần chúng vây xem đều bị hành vi của hắn cảm động, nhìn hắn không để ý nguy hiểm dập lửa trên người Kha Bá Ấp.
Hắn cười lạnh, thu hồi ngọn lửa, nâng Kha Bá Ấp toàn thân đầy hơi nước dậy, “Tôi phải đưa anh ấy đi bệnh viện, xin nhường đường cho.”
Mọi người tránh đường, để Khang Chính Thời thuận lợi mang Kha Bá Ấp đi.
Lãnh Quan ở thang lầu thật vất vả mới dập tắt được lửa, cô vọt vào đại sảnh, không phát hiện Kha Bá Ấp, không nói hai lời chạy xuống lầu một, nhưng cô mới đến cửa, liền thấy Khang Chính Thời cùng Kha Bá Ấp ngồi vào một chiếc xe hơi đen rời đi.
Cô vươn tay lên, một ngọn băng bắn thẳng đến lốp xa, nhưng sức mạnh của cô còn chưa đánh tới, một ngọn lửa liền ngăn trở công kích của cô, đem băng của cô hóa thành một vũng nước.
“Đáng ghét!” Cô khẽ cắn môi, lên chiếc Benz của Kha Bá Ấp, đi theo sát.
Sức mạnh của Khang Chính Thời không thể khinh thường, trong lòng cô nóng như lửa đốt nghĩ, hắn có thể là đối thủ khó chơi nhất mà cô gặp qua, bởi vì nhược điểm duy nhất của linh lực cô chính là “sợ lửa”.
Lửa có thể làm tan băng a!
Cô nên làm sao để cứu Kha Bá Ấp?
Đêm đen dày đặc như bóng tối trong lòng cô, xiết chặt lòng cô, giờ khắc này, cô rốt cục cũng hiểu ẩn ý trong bài Tước Lợi Nhi bói được.
Nếu yêu và chết cùng hiện ra, như vậy, cô không còn lựa chọn nào khác.
Đúng vậy! Trong lòng cô tự nói, vì cứu Kha Bá Ấp, cho dù cô phải chết cũng không hối tiếc.
Từ trong vô thức tỉnh lại, Kha Bá Ấp mới phát hiện mình đang ở trong phòng tối như mực, anh chậm rãi chuyển động cơ thể, bị cảm giác như vạn kim đồng thời châm lên da làm đau đớn đến hô nhỏ, cả người co lại thành một đống.
Anh biết rõ cảm giác này, một thời gian bị lửa nướng vài lần, anh vô cùng hiểu đây lại là hắc ma pháp lại ra tay với anh, chẳng qua vài lần trước có Lãnh Quan dùng băng bảo vệ anh, bị thương không nặng, mà lần này... lần này thật đúng là con mẹ nó đau chết người!
Hít thật sâu một hơi, anh củng cố tinh thần, nhìn bốn phía, đối với gian phòng treo vài chiếc gương này cảm thấy tò mò.
Rèm cửa sổ rất dày màu đỏ thẫm, cùng với một thảm hoa văn hình dấu sao kỳ dị, trên bàn đốt một ngọn nến, khi ánh lửa lay động, trong phòng có vẻ lắc lư mà quỷ mị, giống như cung điện của thầy đồng.
Đây là nơi nào? Lãnh Quan đâu? Anh tự hỏi, anh nhớ rõ mình ở cao ốc Nhật Quang toàn thân bốc cháy, sau đó bất tỉnh nhân sự, chuyện kế tiếp hoàn toàn không biết.
“Dùng từ như bọn ngươi thường nói, nhân cách phân liệt?” Khang Chính Thời liếc mắt hỏi lại.
Kha Bá Ấp ngậm miệng, thì ra Đạt Đạt sợ hãi là Khang Chính Thời tàn nhẫn lại mất đi nhân tính “này”.
“Hừ! Phân liệt thì sao chứ? Không bao lâu nữa, tên Khang Chính Thời yếu đuối kia sẽ mãi mãi không tỉnh lại, ta một mình nắm trong tay thân thể này, chờ sau khi ngươi bị ta giải quyết, ta còn phải từ từ hưởng thụ mọi thứ của ngươi!”
“Mày nghĩ thật hay!” Kha Bá Ấp phỉ nhổ.
“Ngươi nghĩ rằng ta không làm được?” Khang Chính Thời đến gần anh, cúi đầu, dùng ánh mắt bi thảm nhìn anh.
“Cho dù tao chết, mày cũng đừng mơ tưởng có được thứ gì của Trường Ấp!” Anh giận mắng, cá tính không thỏa hiệp trong gen mỗi khi gặp chuyện sẽ phát tác.
“Oa! Người kiên cường à? Ta sẽ để ngươi cầu xin tha thứ.” Khang Chính Thời cười tà một tiếng, năm ngón tay duỗi ra, trong phòng phút chốc xuất hiện từng đám lửa xanh.
“Mày muốn làm gì?” Anh cảnh giác l