Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhiệm Vụ Cứu Yêu

Nhiệm Vụ Cứu Yêu

Tác giả: Bồng Vũ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1129 lượt.

ồi.
“Đạt Đạt, cháu không nên gạt ta.” Lãnh Quan đi đến bên người nó, ngồi xổm xuống nhìn nó.
“Con không biết nên nói như thế nào, sau khi lớn lên ba ba đã sớm quên con, con sợ mình không thể làm nổi cob ba...” Đạt Đạt cúi đầu.
“Con... Rốt cuộc là xuất hiện như thế nào?” Kha Bá Ấp thật vất vả hoàn hồn, nửa ngày mới phun ra những lời này.
“Hy vọng. Hy vọng của ba khiến con xuất hiện.” Trong mắt Đạt Đạt lóe hào quang.
“Hy vọng?”
“Đúng vậy, trước kia không phải ba thường nói muốn cùng người yêu nhất sinh một đứa con đáng yêu lại thông minh sao?” Đạt Đạt nhắc lại mơ ước trước đây của anh.
Kha Bá Ấp nhớ lại lúc tám tuổi khi mẹ mất, anh cô độc thường xuyên tâm sự với gấu Teddy, khi đó anh xác thực từng nói như vậy.
Chỉ là... Anh vạn vạn không nghĩ tới hy vọng khi đó lại trở thành sự thật!
“Là... hy vọng của ta triệu hồi con đến sao?” Anh vén sợi tóc trên trán, lấy hết dũng khí, cũng thong thả tới trước mặt Đạt Đạt.
“Phải.” Đạt Đạt gật gật đầu.
“Ta không nhất định sẽ là người cha tốt, con không sợ đầu thai sai sao?” Anh chậm chạp hỏi.
“Ba sẽ, con biết ba sẽ thương con, chỉ cần ba tìm được cô gái ba thật sự thích, ba sẽ trở thành người cha tốt.” Đạt Đạt kiên định nói.
“Cô gái thật sự thích?” Kha Bá Ấp phút chốc quay đầu nhìn Lãnh Quan. Anh đã tìm được rồi!
Lãnh Quan nhìn anh, hai người bốn mắt giao nhau, một loại phù hợp trước nay chưa có khi tầm mắt bọn họ trao đổi.
“Con biết mẹ nhất định là cô gái ba thích nhất, cho nên con tìm mẹ đến đây.” Đạt Đạt vui vẻ nở nụ cười.
“Mẹ?” Lãnh Quan chấn động. Nó đang nói cái gì?
Kha Bá Ấp nhìn Lãnh Quan, lại nhìn Đạt Đạt, bỗng nhiên nở nụ cười. “Trời ạ! Em không phát hiện, mắt, miệng của Đạt Đạt rất giống em sao?”
Lãnh Quan lui ra sau từng bước, trừng lớn mắt.
Giờ đổi thành cô kinh hãi.
Đạt Đạt giống cô?
Trời ạ! Khó trách lúc đầu khi cô thấy nó cảm thấy nó rất quen, thì ra... thì ra Đạt Đạt lại là con của cô cùng Kha Bá Ấp trong tương lai?!
Thượng đế!
“Đây có nghĩa em nhất định là người của anh, Lãnh Quan.” Kha Bá Ấp sung sướng ôm chặt cô, nặng nề hôn đôi môi ngạc nhiên khẽ cong của cô.
Đạt Đạt cười meo meo nhìn “ba” cùng “mẹ” nó ân ái, hoa chân múa tay vui sướng nắm gấu Teddy xoay quanh bên người bọn họ.
“Đợi chút.” Lãnh Quan cố gắng khiến bản thân bình tĩnh, đối với kết quả hí kịch hóa này cô không cách nào tiếp nhận. “Chờ một chút, Đạt Đạt, không phải con chỉ muốn ta tới cứu Kha Bá Ấp...”
“Đúng vậy, mẹ tới cứu ba, sẽ yêu ba. Con đã sớm biết sẽ là con của hai người.” Đạt Đạt vừa nói vừa gật đầu.
“Cho nên con mới đến câu lạc bộ linh lực tìm ta?” Cô giật mình nghĩ đến ánh mắt có thâm ý khác của quản lý.
“Phải!”
Trời! Đứa nhỏ này là Cupid (thần tình yêu, là cậu bé với cây cung chuyên bắn vào người khác để ghép đôi họ trong thần thoại Hi Lạp) chuyển thế sao? Lãnh Quan cũng chỉ có thể âm thầm lắc đầu, này so với Kiều thái thú loạn uyên ương còn thái quá hơn!
“Nhưng mà, vì sao con biết ta sẽ là... ta sẽ là...” Lãnh Quan nói chuyện lắp bắp hiếm thấy.
“Con đương nhiên biết a! Sức mạnh tình yêu cho con biết. Con rất thông minh, bởi vì con di truyền tinh hoa của ba và mẹ a!” Đạt Đạt kiêu ngạo ngước cằm, trên khuôn mặt trắng nõn đáng yêu có vẻ tự phụ của Kha Bá Ấp cùng sự nhạy bén của Lãnh Quan.
“Con...” Đứa nhỏ này! Hiểu biết thông minh khiến người ta không thể không thương! Cô đối với việc trong lòng nảy lên tình thương của mẹ cảm thấy thật không tưởng nổi.
“Tốt lắm, không hổ là con ta.” Kha Bá Ấp thưởng thức vỗ bả vai nho nhỏ của Đạt Đạt.
Hai cha con cười thành một đám.
“Vậy... Đạt Đạt, con sớm biết rằng là ai sẽ đối phó ba con sao?” Cô nghĩ tiếp, quyết định đem mọi chuyện hỏi rõ ràng.
“Biết...” Đạt Đạt co rúm lại một chút, khuôn mặt tươi cười vui vẻ biến mất, tay bứt rứt không giấu được sợ hãi.
“Con biết là Khang Chính Thời?” Kha Bá Ấp cũng hỏi.
Đạt Đạt gật gật đầu. “Hắn... Hắn là kẻ đáng sợ... Có lẽ con không nên vui mừng quá sớm, nếu ai trong hai người có chuyện gì, con sẽ biến mất.” Nó lo lắng nói.
“Có ý gì?” Kha Bá Ấp vội vàng hỏi.
“Hai người phải thật cẩn thận...” Đạt Đạt nói xong nhìn Lãnh Quan một cái, lại nói: “Con biết đem mẹ cuốn vào rất nguy hiểm, nhưng không như vậy hai người căn bản không thể quen biết, cũng sẽ không yêu nhau, cho nên ta chỉ có thể mời mẹ đến bảo vệ ba. Nhưng... Nhưng người kia rất đáng sợ, hai người nhất định phải cẩn thận! Nhất là mẹ...” Đạt Đạt nói năng có chút lộn xộn.
“Rốt cuộc là sao? Đạt Đạt, con nói rõ ràng một chút.” Kha Bá Ấp gấp đến độ hướng về phía trước muốn giữ chặt nó, nhưng chân anh mới bước một bước, tiếng chuông điện thoại liền vang lên.
“Là hắn!” Đạt Đạt kêu sợ hãi, chạy trốn tới góc, “Phải cẩn thận! Hắn không phải hai người, hắn là một người, hắn rất đáng sợ...” Nói xong bóng dáng liền biến mất.
Đây là ý gì? Lãnh Quan cũng hồ đồ.
“Đạt Đạt!” Kha Bá Ấp còn muốn hỏi rõ ràng, bất đắc dĩ Đạt Đạt đã rời đi, anh nhìn Lãnh Quan, tiếp điện thoại.
“Kha đổng, tôi là Khang Chính Thời, đêm nay nhà hàng Mỹ Vị khai tr


Disneyland 1972 Love the old s