Con Sâu Tình Yêu Của Con Mèo Trừu Tượng
Tác giả: Bồng Vũ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341134
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1134 lượt.
ương, mời anh tham gia, làm ơn phải tham dự.” Giọng nói của Khang Chính Thời từ đầu kia điện thoại truyền đến.
“Mấy giờ?” Thời điểm quyết đấu cuối cùng cũng đến. Kha Bá Ấp nghĩ trong lòng.
“Bảy giờ rưỡi tối, tôi đi đón anh.”
“Không cần, nói địa điểm cho tôi biết, tôi tự mình lái xe đi.”
“Ở lầu hai cao ốc Nhật Quang.”
“Được, tôi sẽ đến đúng giờ. Về phần anh.....” Anh ngừng một chút, “Anh tốt nhất cũng đúng giờ, Khang Chính Thời.”
“Tôi sẽ.” Giọng nói của Khang Chính Thời nghe qua như đang chấp nhận khiêu chiến.
Gác điện thoại, Lãnh Quan lo lắng nói: “Em đi cùng anh, em sợ Khang Chính Thời có gian trá.”
“Không! Em không nghe Đạt Đạt cảnh cáo tất cả đều là nhằm vào em sao? Con muốn em cẩn thận, không phải anh, có thể thấy được nguy hiểm của em lớn hơn anh, anh không muốn em bị một chút thương tổn nào.” Anh nắm hai vai cô, so với cô còn khẩn trương hơn.
“Anh nói anh thật sự không có con?” Lãnh Quan vừa xem xét tư liệu mà Kha Bá Ấp đã mời thám tử điều tra vừa hỏi.
“Đừng quên, em là đến bảo vệ anh, huống hồ em có linh lực, Khang Chính Thời không thương tổn được em.” Cô tự tin trấn an anh.
“Nhưng...” Anh ôm cô, bất an trong lòng không thể tiêu tan.
“Em sợ là người sau lưng Khang Chính Thời kia, Bá Ấp, hắn mới là nhân vật đáng sợ.”
“Chính vì hắn đáng sợ, anh mới không muốn em mạo hiểm, đây là ân oán của anh cùng Khang Chính Thời, để anh đi đối phó hắn.” Anh sôi sục nói.
Hắn đang đợi cái gì? Câu hỏi này Kha Bá Ấp luôn suy đoán trong lòng.
Khang Chính Thời kỳ thật đã sớm đến, hắn xa xa cùng Kha Bá Ấp trao đổi ánh mắt một chút, hai người đều cảm nhận được địch ý giương cung bạt kiếm giữa bọn họ.
Lãnh Quan nghi hoặc khi thấy Khang Chính Thời đến một mình, cô suy nghĩ, kẻ có siêu năng lực trốn sau hắn vì sao chậm chạp không hiện thân?
Nhưng trước mặt người ngoài, Kha Bá Ấp cùng Khang Chính Thời vẫn duy trì lễ phép cơ bản, cùng chính khách và đồng nghiệp tham dự hội nghị trong sân thăm hỏi nhau. Nhưng, sau một phen khách sáo trò chuyện, Khang Chính Thời bỗng nhiên từ một cánh cửa khẩn cấp khác ở hội trường biến mất tung tích, Lãnh Quan luôn chú ý hắn cảm thấy khác thường, không muốn quấy rầy Kha Bá Ấp đang cùng Jerry Vương nói chuyện, cô một mình truy tung Khang Chính Thời, xuyên qua hội trường, đuổi kịp đến thang máy lên lầu ba.
Thang máy lên từng tầng một, so với đại sảnh thân thiện, góc hẻo lánh này có vẻ âm u thâm trầm, cô mơ hồ thấy một ánh lửa chợt lóe chợt tắt, ngọn lửa kia vừa xuất hiện, cô lại cảm ứng được một luồng hơi thở mạnh mẽ mà tà ác xuất hiện, nhưng tựa hồ lại có sức mạnh nào đó khống chế nó.
Cô chạy lên lầu ba, ngay tại cầu thang đi thông lên lầu bốn, Khang Chính Thời đang dán người vào góc tường, trên người có một lớp lửa xanh mỏng, khuôn mặt vặn vẹo trừng cô.
“Khang Chính Thời...” Cô kinh ngạc phát hiện hắn biến hóa kỳ lạ, có hai cổ khí đang trên người hắn giao chiến.
“Cô... vì sao cô để nó đến, tôi vẫn tránh nó, chỉ sợ không khống chế được mình, mà cô... cô có siêu năng lực vì sao còn muốn dẫn nó đi tìm cái chết?” Giọng nói của hắn lúc mạnh lúc yếu, giống như đang kìm nén thống khổ rất lớn.
“Anh nói cái gì?” Cô cẩn thận tiếp cận hắn.
“Lúc trước, trong oán hận mẹ tôi bắt đầu tiếp xúc với hắc ma pháp, bà dạy tôi rất nhiều pháp thuật kỳ lạ người thường không biết, tôi rất thông minh, một chút liền thông, sau lại... Câm miệng!” Một giọng nói nghiêm khắc khác từ trong miệng hắn phát ra, cắt ngang hắn tự thuật chuyện xưa.
Lãnh Quan thất thần. Là...
Khang Chính Thời toàn thân phát run, bộ mặt dữ tợn giống như mãnh thú, sau đó, vùng vẫy nửa ngày mới khôi phục lại nguyên trạng. Hắn liều mạng thở hổn hển, lấy lại âm điệu vốn có nói: “Sau lại... tôi... tôi phát hiện mình có năng lực không tầm thường... đúng... chính là cô đã thấy... lửa... tôi có thể khiến mọi thứ bốc cháy...” Hắn lại thở hổn hển mấy hơi, mới nói tiếp: “Nhưng, làm... một lần tôi chơi đùa đã khiến... khiến ngôi nhà nhỏ mẹ tôi ở bị thiêu hủy, sau đó... tôi liền bệnh nặng... hoàn toàn quên mất việc này... mọi chuyện... tôi nghĩ... đây là chuyện không tốt, vì thế sau khi tỉnh lại, tôi cái gì cũng không nhớ rõ... ngay cả mẹ từng oán hận cùng nguyền rủa Kha gia, ngay cả lúc trước bà bệnh chết như thế nào tôi cũng quên hết...”
Lãnh Quan lẳng lặng nghe, mặc dù cô không biết vì sao hắn muốn nói cho cô những chuyện này, song, cô dám khẳng định, những lời hắn sắp nói mới là trọng điểm.
“Tôi vừa học vừa làm lớn lên giống người thường, về sau Kha lão tìm tới tôi, nói muốn tài trợ tôi học lên cao hơn, lại cho tôi vào Trường Ấp làm việc. Tôi từng hoài nghi sao lại có người tốt với tôi như vậy, nhưng đắc ý vì một bước lên mây khiến tôi đã quên tìm lời giải về động cơ sau lưng Kha lão... cho đến...” Hắn nói tới đây, hô hấp lại hỗn loạn.
“Cho đến khi anh phát hiện anh chính là con tư sinh của Kha lão, mới nhớ lại tất cả mọi chuyện?” Cô thay hắn nói hết lời.
Vừa nghe thấy “con tư sinh”, mặt Khang Chính Thời đột