Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342123
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.
là một giấc mộng của cô, bây giờ thì tỉnh mộng.
Mỗi ngày cô đều bình thường đi làm, khi không có bữa tiệc, cô sẽ về nhà ăn cơm, ông Tần bà Tần cũng không nhắc lại Cố Mặc Hàm và chuyện xem mắt.
Tần Vũ Dương nghĩ, như vậy là đủ rồi, cuộc sống như vậy, yên bình an nhàn, không có sự rối ren của tình yêu, dốc lòng vì công việc yêu thích, còn có tràn ngập sự ấm áp của tình thân.
Sau khi Cố Mặc Hàm trở lại Bắc Kinh, bắt đầu điên cuồng công tác, không hề nhắc đến Tần Vũ Dương, tất cả mọi người đều cho rằng anh đã quyết định quên cô.
Trong phòng họp, Mạc Sính Dã đem văn kiện trong tay ném tới trước mặt anh, “Cậu có biết mình đang làm gì hay không?”
Cố Mặc Hàm ngẩng đầu nhìn cậu ta, vẻ mặt bình tĩnh, “Biết rõ.”
Luôn luôn tỉnh táo Doãn Đông Tuân rốt cục cũng bùng nổ, “Biết rõ con mẹ nó mà cậu còn làm như vậy! Cậu điên rồi sao!”
“Thế giới này lừa gạt tớ, tớ phải đánh trả lại, tớ Cố Mặc Hàm sẽ không từ bỏ bất kỳ hạnh phúc nhỏ nhoi nào thuộc về tớ, dù có trả giá bằng Đại giới từ nay về sau rơi xuống địa ngục, tớ cũng sẽ không nuối tiếc.” Trong giọng nói của Cố Mặc Hàm mang theo vẻ quyết tuyệt.
Doãn Đông Tuân khó hiểu, “Tớ cứ nghĩ cậu đã từ bỏ rồi, nếu đã như vậy, vì sao cậu không nói cho Tần Vũ Dương?”
“Bởi vì tớ không biết cuối con đường này có cái gì, tôi có thể rơi xuống địa ngục, nhưng tớ hi vọng cô ấy có thể đến Thiên đường, tớ tình nguyện cô ấy hận tớ, còn tốt hơn so với hai người đều thống khổ.”
Năm tiếng thở dài trật tự vang lên, năm người cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, tất cả đồng thanh chỉ vào Cố Mặc Hàm nói: “Cố Mặc Hàm cậu cái thằng điên này!”
Cố Mặc Hàm nhìn bọn họ nghiêm túc nói, “Các cậu có thể lựa chọn không tham gia."
Tiếng giễu cợt cả phòng, Thạch Lỗi quay cái bút kim trong tay, “Chúng tớ không có tình nghĩa như vậy sao?”
Lý Thanh Viễn đoạt lấy đến lượt tự tay quay cái bút kia, “Có sao có sao.”
Cố Mặc Hàm cười cười, “Vì thế ?”
Hà Văn Hiên tủm tỉm cười trả lời, “Chỉ có thể điên cùng cậu thôi!”
Tiếng cười sang sảng lấp đầy cả căn phòng.
Cố Mặc Hàm kéo cơ thể mệt mỏi về đến nhà, mở cửa liền thấy Triệu Tịch Vũ mặc một bộ đồ ngủ khá trong suốt màu đen đang đợi anh, anh nhíu nhíu mày, “Sao cô lại ở chỗ này?”
Cô ta đưa qua một cốc nước, “Mặc Hàm, em muốn cùng anh nói chuyện một chút.”
Cố Mặc Hàm nhận lấy nước ngồi lên ghế sofa nhấp một ngụm, nới lỏng cái nút áo sơ mi ra, “Nói chuyện gì.”
Không có được cậu trả lời của Triệu Tịch Vũ, anh quay đầu nhìn cô ta, chỉ thấy cô ta nhìn anh không nói lời nào.
“Mặc Hàm, em muốn đến sống cùng anh.”
Cố Mặc Hàm một lần nữa dựa vào ghế sofa, giọng nói lạnh như băng, “Muốn cũng đừng muốn được.”
Triệu Tịch Vũ đi đến ngồi xuống, “Vì sao?”
“Triệu Tịch Vũ, là người cũng đừng nên đòi hỏi quá nhiều, nếu không thì sẽ quá phận đấy.”
Nói xong, Cố Mặc Hàm mới vừa đứng lên muốn rời đi, lại cảm thấy đầu váng mắt hoa toàn thân vô lực, nhiệt độ cơ thể liên tục tăng cao, anh hít sâu vài cái, nhìn Triệu Tịch Vũ, “Cô cho tôi uống cái gì?”
Triệu Tịch Vũ đứng lên ôm lấy Cố Mặc Hàm, “Không có gì, chỉ là thứ có thể làm anh hưng phấn mà thôi.”
Cố Mặc Hàm đem hết toàn lực đẩy cô ta ra, anh cảm giác mình dường như xuất hiện ảo giác, người trước mắt một chốc là Triệu Tịch Vũ, một chốc là Tần Vũ Dương, anh càng ngày càng nóng, có một luồng kích thích.
Anh giống như thấy Tần Vũ Dương đến đây đỡ lấy anh, “Mặc Hàm, anh không sao chứ?”
Anh đưa tay vỗ cái trán của mình, “Vũ Dương…”
“Em đỡ anh lên giường nằm nghỉ một chút nhé.”
Anh nhắm mắt lại rồi lại mở ra, người trước mắt lại trở thành Triệu Tịch Vũ, nhắm lại lần nữa rồi lại mở ra, lại biến thành Tần Vũ Dương.
“Cô rốt cuộc là ai?”
“Em là Tần Vũ Dương đây, Mặc Hàm, anh không nhận ra em sao?”
Cố Mặc Hàm híp mắt nhìn cô, “A, là em, Vũ Dương.”
Tần Vũ Dương đỡ anh đi về hướng phòng ngủ, Cố Mặc Hàm nghiêng đầu, Tần Vũ Dương khẽ cười với anh, anh từ từ vươn tay xoa lên mặt của cô, trong miệng nỉ non , “Vũ Dương…”
Mặt Tần Vũ Dương lành lạnh, bàn tay nóng hổi sờ lên rất thoải mái, anh nhịn không được càng muốn nhiều hơn.
_____________
Chú thích:
[1'> Hải Tử: là một nhà thơ của Trung Quốc.
[2'> Nguyên văn Diện triêu đại hải, xuân noãn hoa khai trong bài thơ cùng tên của nhà thơ Hải Tử.
[3'> H&Y: viết tắt của chữ Hàm (Hán) và Dương (Yáng).
Đã lâu không gặp
Cố Mặc Hàm cảm giác bản thân càng ngày càng nóng, trên mặt hiện ra sắc hồng không bình thường, anh kéo áo sơ mi ra, lộ ra lồng ngực cường tráng, mãnh mẽ dùng sức ôm Tần Vũ Dương vào trong ngực.
Hai người trọng tâm không vững nên ngã nhào trên đất, thời điểm Cố Mặc Hàm ngã xuống phát ra một tiếng buồn bực, đau đớn khiến anh có phần tỉnh táo, anh đỡ Tần Vũ Dương dậy.
“Vũ Dương, em ngã có đau không?”
Một cái cúi đầu lại thấy Triệu Tịch Vũ đang ở trong ngực anh, anh bỗng nhiên ý thức được bản thân đang làm gì.
Cố Mặc Hàm sửa sang lại quần áo, “Triệu Tịch Vũ.”
Bác sĩ Hà luôn luôn hỉ nộ không lộ ra cũng nhịn kh