Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa
Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
ớn đã được Cố Mặc Hàm chia nửa giang sơn. Từ danh môn thục viện đến diễn viên người mẫu, ai cũng biết, mới vừa được phù chính [1'> Triệu Tịch Vũ đã bị đánh vào lãnh cung.
Triệu Tịch Vũ cầm lấy tờ báo xông vào phòng làm việc của Cố Mặc Hàm, thư ký cản cũng không cản được.
“Cố tổng, vị tiểu thư này…” Thư ký vẻ mặt dè dặt.
Cố Mặc Hàm cũng không ngẩng đầu lên, giống như đã sớm biết cô ta sẽ đến, “Tôi biết rồi, cô đi ra ngoài trước đi.”
Triệu Tịch Vũ đem tờ báo ném lên trên bàn, nổi giận đùng đùng, “Cố Mặc Hàm, anh có ý gì đây?”
Cố Mặc Hàm nhún vai, bất cần đời trả lời, “Đàn ông trong thành Bắc Kinh đều là loại tổ tông ăn chơi, cô không biết sao? Hơn nữa, tôi sinh ra ở loại gia đình này, thì đã có tư chất ăn chơi rồi, cũng không có bất kỳ hàm ý nào sĩ nhục cô.”
“Anh nói bậy! Anh không phải là loại người này, nhất định anh làm là để trả thù em có đúng không?”
“Triệu Tịch Vũ, tôi đã ở bên cô rồi, hiện tại trong thành Bắc Kinh ai lại không biết cô là bạn gái của tôi, cô còn muốn cái gì nữa?”
“Mặc Hàm, anh đừng như vậy, chúng ta hòa hợp ở bên nhau không tốt sao?” Triệu Tịch Vũ hạ thấp tư thái, mang theo vẻ cầu xin.
“Chẳng lẽ chúng ta bây giờ không phải hòa hợp ở bên nhau sao?” Cố Mặc Hàm hỏi ngược lại, giọng điệu còn nhấn mạnh lên hai chữ “Hòa hợp”.
Cuối cùng Triệu Tịch Vũ hai mắt đẫm lệ rời đi.
Cố Mặc Hàm nhìn bóng lưng của cô ta, trên khuôn mặt anh tuấn mang theo vẻ tối tăm.
Triệu Tịch Vũ, cô phá hoại hạnh phúc của tôi, tôi cũng sẽ không cho cô thoải mái. Cô đã muốn ở bên tôi, vậy hãy chuẩn bị cho tốt vào.
***
Chỗ cũ, toilet.
Tần Vũ Dương ở trong vách ngăn lẳng lặng nghe.
“Này, có coi tờ báo mới đây không? Cố thiếu gia đó cùng họ Triệu trước đây ở công ty T kia đang ở cùng một chỗ đó.”
“Ừ, lại còn liên tục phong lưu nữa chứ.”
“Không nhìn ra Tần tổng có cái gì khác thường nha, không phải khoảng thời gian trước còn nói cô ta và Cố thiếu gia ở cùng một chỗ sao?”
“Haiz, chuyện như vậy ai mà đoán được, ảo tưởng gả vào nhà giàu có bao nhiêu chim sẻ biến thành phượng hoàng, thế nào có thể thành công? Hơn nữa, cái loại cậu ấm đó sao có thể có tình cảm thật được, Tần Vũ Dương chỉ sợ là bị người ta chơi đùa thôi.”
Không biết vì sao, Tần Vũ Dương nghe thế một chút cũng không tức giận, có lẽ trong lòng cô cũng cho là như vậy.
Cô còn chưa làm gì thì chợt nghe được bên vách mở cửa “Phanh” một tiếng, bên ngoài lập tức yên tĩnh.
“Tần Vũ Dương là ai không cần các cô chỉ trỏ, nên làm gì thì đi làm đi.” Một thanh âm không hề nghĩ đến lại vang lên.
Sau đó là tiếng bước chân lộn xộn.
“Đi ra đi.”
Tần Vũ Dương đẩy cửa đi ra ngoài, nhìn cô ta, “Làm sao cô lại biết tôi ở bên trong.”
Bạch Ngưng hỏi một đằng trả lời một nẻo, soi gương sửa sang lại đầu tóc, “Tháng sau tôi kết hôn, cô hãy làm phù dâu cho tôi đi.”
Tần Vũ Dương thật sự giật mình, “Cái gì? Cô muốn kết hôn?”
Một Trương tổng cao ngạo kia trên mặt lại hơi lộ ra vẻ mất tự nhiên.
“Nhưng mà, vì sao cô lại tìm tôi làm phù dâu? Tôi không cho rằng bình thường một người luôn khiến cô chán ghét lại làm phù dâu của cô.”
Bạch Ngưng từ trong gương nhìn cô, “Tần Vũ Dương, cô thật sự không hiểu hay là giả bộ không hiểu vậy?”
Tần Vũ Dương hoàn toàn hôn mê, “Hiểu cái gì?”
“Quên đi quên đi, không nhiều lời với cô nữa, vậy cô nói có đồng ý hay không nào.”
Tần Vũ Dương suy nghĩ một chút, “Được thôi, làm phù dâu thì có thể, nhưng tôi sẽ không mang theo tiền mừng đâu.”
Bạch Ngưng liếc cô một cái, hai người cười rộ lên.
Tần Vũ Dương chợt phát hiện, cuộc sống của cô sau khi mất đi một vài người, lại để cô phát hiện bên cạnh cũng còn nhiều người đáng yêu như vậy.
Khi Tần Vũ Dương từ phòng thay quần áo đi ra liền chứng kiến Trình Húc đang nói chuyện với đôi vợ chồng tương lai.
Anh ta vẫn là dáng vẻ kia, cười rộ lên khiến cho người ta có cảm giác thật ấm áp, giống như tên của anh, như mặt trời mùa xuân.
Bạch Ngưng ngoắc cô, “Tới đây, giới thiệu phù rể cho cô làm quen.”
Tần Vũ Dương không nghĩ đến thế giới này lại nhỏ như vậy.
Trình Húc nhìn Tần Vũ Dương mặc một bộ váy phù dâu màu trắng đơn giản, trên mặt trang điểm nhẹ, cả người tươi mát tự nhiên.
Không đợi Bạch Ngưng mở miệng, Tần Vũ Dương liền cười nói với anh ta, “Đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp.”
Bạch Ngưng kinh ngạc, “Thì ra là các người có quen biết, vậy thì càng tốt, Trình Húc là phù rể.”
Dưới sự giải thích của Trình Húc, Tần Vũ Dương rốt cục cũng hiểu rõ quan hệ của ba người, bọn họ là bạn học, Trình Húc và bạn trai của Bạch Ngưng là bạn cùng phòng.
Tháng ba, mùa xuân hình như đã tới.
Hôn lễ ngày đó, trời trong nắng ấm, mang theo lời chúc phúc của ông trời, hi vọng cặp đôi hôn nhân này mỹ mãn, bạch đầu giai lão.
Tần Vũ Dương nhìn cô nữ cường nhân [2'> ấy sau khi lắng nghe lời bày tỏ của chú rể thì tựa ở trong ngực anh ta khóc không thành tiếng, trong lòng xúc động, thì ra người phụ nữ kiên cường cũng có lúc yếu đuối, cô vẫn luôn chờ đợi một người nào đó xuất hiện có thể nhìn thấu vẻ cứng cỏi của cô mà vẫn q