Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342327

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2327 lượt.

hướng biển rộng lại cảm thấy vô tận bi thương và tuyệt vọng chứ?
Thì ra, hạnh phúc không có dễ dàng như vậy.
“Vũ Dương… Chúng mình nên làm gì bây giờ…”
Cảm giác dưới chân có vật cứng, anh nhấc chân lên, nhặt lên một chiếc bông tai hoa mai trạng kim cương.
Là của Tần Vũ Dương.
Anh biết rõ đây là của Tần Vũ Dương, đây là anh tìm người đặc biệt khắc chữ ở phía sau rồi mới đưa cho cô, H&Y [3'>.
Anh nắm chặt trong tay, những hồi ức tốt đẹp đó, khiến nước mắt nhuộm đến mơ hồ.
“Vũ Dương, em nhất định phải chăm sóc cho mình thật tốt, với cuộc sống không có anh, thì cũng phải giống như có anh ở bên vậy …”
Sau ngày đó trở về, Tần Vũ Dương vẫn luôn nằm ở trên giường không ăn không uống không nói lời nào, một đám người dùng hết mọi biện pháp mà có thể nghĩ ra được, thế nhưng cô một chút biến hóa cũng không có.
Lãnh Thanh Thu khóc to, Thạch Lỗi ôm cô ấy không ngừng dỗ dành.
Lý Thanh Viễn túm lấy cổ áo Hà Văn Hiên, “Cậu là bác sĩ, cậu phải làm gì đi chứ?”
Hà Văn Hiên kéo tay cậu ta xuống, sửa sang lại cái cổ áo đã nhăn nhíu, “Xin lỗi, tớ không phải là bác sĩ tâm lý.”
Lý Thanh Viễn lại hỏi Doãn Đông Tuân, “Đông Tử, cậu nói đi, làm sao bây giờ?”
Doãn Đông Tuân nhìn thoáng qua Tần Vũ Dương, không nói lời nào.
Sau đó Mạc Sính Dã gọi điện cho Cố Mặc Hàm, “Nếu được, cậu thử đến thăm xem.”
Giọng nói của Cố Mặc Hàm hư vô mờ mịt, “Cậu cảm thấy cô ấy nguyện ý nhìn thấy tớ?”
“Vậy cũng tốt hơn so với không chết không sống như bây giờ.”
Cố Mặc Hàm lắc đầu, “Vô dụng thôi, tớ hiện tại cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể ở một chỗ tối bồi cô ấy, cô ấy không ăn tớ cũng không ăn, cô ấy không uống tớ cũng không uống.”
Mạc Sính Dã cau mày tắt điện thoại, Liễu Vận Ca cầm tay anh, nhìn Tần Vũ Dương.
Tần Vũ Dương, cô nhất định phải gắng gượng qua, cố gắng vượt qua rồi cô sẽ có cơ hội để hạnh phúc, nếu như cô tiếp tục đi xuống như vậy thì cũng không còn cơ hội nữa đâu.
Cuối cùng đành phải báo cho ông Tần bà Tần.
Ông Tần bà Tần dẫn theo Lâm Duệ Trạch chạy tới nhà Tần Vũ Dương, khi bọn họ chứng kiến thì không còn tức giận với con gái nữa, sợ đến tim ngừng đập.
Ông Tần nắm tay cô, “Đứa bé này, hai mươi mấy năm trước, lúc bố và mẹ con ôm con từ trong phòng sinh đi ra, con khóc đặc biệt lớn, lúc ấy con nhỏ như vậy, mà đã có sức sống như thế rồi, chúng ta nhìn con, cảm thấy cả đời này đó là một ngày hạnh phúc nhất, đời này tâm nguyện lớn nhất của chúng ta chính là hi vọng con có thể vui vẻ, không vui thì về nhà, còn cả đời người mà, cũng đừng có hỏm sâu xuống vậy.”
Bà Tần vừa lau nước mắt vừa nói, “Không phải chỉ là thằng đàn ông sao, về sau mẹ sẽ giới thiệu một thằng tốt cho con. Nếu con không muốn kết hôn, mẹ cũng không ép con, cùng lắm thì bố mẹ nuôi con cả đời, dù sao cũng đã nuôi hơn hai mươi năm.”
Bàn tay nhỏ bé của Lâm Duệ Trạch không ngừng lau nước mắt cho Tần Vũ Dương, “Dì nhỏ, dì đừng khóc nữa, dì nhỏ, con thích dì mà, dì đừng khóc nữa.”
Tần Vũ Dương quay đầu nhìn bố mẹ, bỗng nhiên phát hiện lúc này dường như bố mẹ đã già thêm, tóc mai đã đầy một mảng màu trắng, thân thể cũng có chút còng xuống.
Cô còn nhớ rõ chuyện của bản thân khi còn bé, trong nháy mắt, cô đã lớn như vậy, còn bố mẹ đều đã già rồi.
Cô nghĩ đã nhiều năm như vậy mình cũng không chăm sóc cho bố mẹ thật tốt, mà bây giờ lại còn chọc bố mẹ đau lòng, thật là một đứa con gái bất hiếu.
Cô nắm lấy tay bố mẹ, từ từ mở miệng, giọng khàn khàn, “Bố, mẹ, con không sao đâu.”
Ngoài mặt Tần Vũ Dương đã khôi phục lại bình thường, ngoại trừ không thích nói chuyện ra, những chuyện khác vẫn bình thường. Nhưng trong lòng cô rốt cuộc nghĩ cái gì, Lãnh Thanh Thu cũng không biết, tất cả đề tài đều dè dặt tránh né Cố Mặc Hàm.
**
Trên buổi họp báo Phong Hoa tuyên bố ban lãnh đạo sẽ dời đến Bắc Kinh, người phụ trách của thành phố C lại biến thành người đàn ông trung niên kia. Sáu vị thiếu gia Phong Hoa rời khỏi thành phố C, giống như lúc đầu bỗng nhiên đến thành phố C vậy, cùng đi còn có Lãnh Thanh Thu và Liễu Vận Ca.
Lúc Lãnh Thanh Thu và Liễu Vận Ca nói với cô, sắc mặt Tần Vũ Dương vẫn tái nhợt như trước, cái gì cũng không nói, chỉ là cười cười, “Lên đường bình an.”
Lãnh Thanh Thu thoáng cái đã khóc to, ôm thật chặt Tần Vũ Dương, chỉ ngắn ngủi vài ngày, Tần Vũ Dương gầy chỉ còn lại xương, khi ôm cô Lãnh Thanh Thu cảm thấy rất cứng, “Vũ Dương, tớ không đi nữa, tớ ở lại cùng cậu có được không?”
Tần Vũ Dương thay cô ấy lau nước mắt, “Đừng ngốc thế, cậu ở lại thì để Thạch Lỗi nhà cậu làm sao đây? Nơi này cách Bắc Kinh gần như vậy, cậu chừng nào nhớ tớ thì bất cứ lúc nào cũng có thể trở lại.”
Liễu Vận Ca nắm lấy tay Tần Vũ Dương, nói một câu ý tứ hàm xúc, “Vũ Dương, xin lỗi.”
Tần Vũ Dương không hiểu, nhưng cũng không có hỏi.
“Đến lúc đó tớ cũng không đi tiễn các cậu được, về sau thường xuyên liên lạc. Hi vọng các cậu hạnh phúc.”
Cuộc sống của Tần Vũ Dương rốt cục cũng khôi phục lại sự yên bình, giống như tất cả mọi người có quan hệ với Cố Mặc Hàm đều biến mất, giống như hết thảy tất cả đều


Teya Salat