Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh
Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342103
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.
ho cả đại viện gà chó không yên. Nhưng đối mặt với sáu bé trai mặt mũi tuấn tú có vẻ đẹp như các tác phẩm điêu khắc này, những người lớn trong đại viện cũng chỉ có thể cười cười cho xong việc, nhưng người lớn trong nhà mình lại sẽ không bỏ qua cho bọn họ. Vì vậy lúc Cố Mặc Hàm tuổi còn nhỏ đã bắt đầu quá trình gian khổ tìm kiếm “Người chịu tội thay”.
Vào tiểu học Cố Mặc Hàm đại khái cảm thấy tìm người chịu tội thay đã không còn dùng được hoặc cảm thấy tìm người chịu tội khá phiền phức, cho nên anh liền thay đổi lại sách lược.
Tục ngữ nói: “Hổ phụ vô khuyển tử” [2'>. Cố Mặc Hàm tuổi còn nhỏ đã bộc lộ tài năng lãnh đạo xuất sắc.
Mỗi khi anh có chủ ý xấu, anh sẽ lôi kéo nhóm bạn học nhỏ nói cho bọn họ biết ý nghĩ của anh, sau đó chỉ huy bọn họ xung phong hãm trận, còn mình ở phía sau lại ngồi làm ngư ông đắc lợi. Cho nên mỗi khi chuyện xấu bại lộ, những người lớn quở mắng luôn luôn là những nhân viên trực tiếp xung phong hãm trận kia, và sẽ không bao giờ là anh. Vì vậy, những người lớn khi quở mắng con nhà mình cũng sẽ dùng Cố Mặc Hàm làm gương, mà người bị quở mắng thì không phục: chuyện xấu đều là hắn nghĩ ra, vì sao người tốt cũng là hắn. Khi đó những đóa hoa thuần khiết của tổ quốc không biết có một từ được gọi là ‘phúc hắc’ [3'>.
Cứ như vậy, Cố Mặc Hàm, Thạch Lỗi, Mạc Sính Dã, Lý Thanh Viễn, Hà Văn Hiên, Doãn Đông Tuân sáu người lớn lên trong những trận cãi cọ, đồng thời cũng không ngừng phát triển tình anh em của bọn họ.
Quan hệ của bọn họ cứ lừa qua gạt lại này duy trì liên tục đến lúc Cố Dật Phong phải thuyên chuyển đến thành phố C. Mỗi lãnh đạo trước khi được đề bạt thì sẽ phải điều đến một nơi khác qua loa trong hai ba năm, sau đó quay về lại chờ thăng chức, Cố Dật Phong cũng như vậy.
Vì vậy Cố Mặc Hàm tạm thời rời đi các anh em của anh, hàng năm chỉ có nghỉ đông và nghỉ hè mới có thể gặp mặt, nhưng điều này cũng không có ảnh hưởng chút nào đến tình cảm của bọn họ.
Đến thành phố C Cố Mặc Hàm thuận lợi vào học trường sơ trung tốt nhất của thành phố C, thiếu niên mười mấy tuổi tướng mạo đẹp trai, tính tình tốt, hơn nữa học tập cũng giỏi, nếu mà còn giỏi ở một mặt khác, nhất định sẽ được chào đón bởi thầy cô cùng các bạn học, Cố Mặc Hàm chính là như vậy.
Ngay sau đó, Cố Mặc Hàm nghênh đón sự kiện lớn trong cuộc đời của anh: mối tình đầu.
Một cô gái nhút nhát tên là Hà Miêu, và một người thiếu niên đẹp trai tên là Cố Mặc Hàm, một người thiếu niên không biết tư vị phiền muộn đã bắt đầu nếm hương vị tình yêu. Mặc dù nhiều năm sau, Cố Mặc Hàm cuối cùng đã hiểu ở lứa tuổi kia tình yêu là gì, nhưng những đoạn năm tháng xanh tươi kia cùng cô gái nhút nhát kia vẫn để lại trong trí nhớ mình một ấn tượng sâu sắc.
Bởi vì không có yêu, cho nên không có đau đớn. Sau khi chia tay Cố Mặc Hàm vẫn như cũ sống ung dung thoải mái.
Cố Mặc Hàm thuận lợi tiến vào cao trung, thiếu niên ngây ngô cũng dần dần bắt đầu hiểu chuyện, biết trách nhiệm và lý tưởng của mình. Một tai nạn xe cộ bất ngờ xảy ra đã cướp đi sinh mệnh của Hà Miêu, cũng làm cho Cố Mặc Hàm đối với sinh mạng có hiểu biết mới. Có lẽ là lần đầu tiên Cố Mặc Hàm có ấn tượng khắc sâu như vậy đối với Hà Miêu có một loại tình cảm không thể nói rõ không thể xác định được. Là hối hận? Là tiếc nuối? Là hoài niệm? Không phải giống như vậy, lại dường như có một chút.
Sau đó, Cố Mặc Hàm hậu tri hậu giác [4'> gặp được người phụ nữ anh yêu nhất trong cuộc đời, Tần Vũ Dương.
Nếu như không phải là sau đó cùng nhau thi vào H Đại, ấn tượng của Cố Mặc Hàm đối với Tần Vũ Dương có lẽ chỉ là một cô gái thanh tú trầm lặng. Anh chỉ nhớ rõ khi đó Tần Vũ Dương có vẻ mặt khá lạnh lùng, không có sự ríu rít như những bạn gái cùng lứa, lúc nào cũng là điềm tĩnh yên lặng, yên lặng đến mức người khác cũng quên sự tồn tại của cô.
Vào đại học Cố Mặc Hàm trưởng thành một công tử phong lưu tao nhã, bỏ qua ngoại hình đẹp trai rắn rỏi không có gì để nói, chỉ với tài năng nổi bật cùng với gia thế đã làm cho các nữ sinh đổ gục theo đuổi nối dài không dứt. Cố Mặc Hàm nghĩ anh và Tần Vũ Dương rất có duyên, vì vậy liền cùng nhau lên lớp, cùng nhau ăn cơm, anh cũng không ghét. Anh đối với Tần Vũ Dương cũng rất tò mò, là một cô gái không nói một lời vậy mà như thế nào lại có thành tích thi đại học tốt như vậy. Chính từ chỗ hiếu kỳ này cùng không chán ghét khiến cho anh bắt đầu tiếp cận Tần Vũ Dương, đồng thời cũng không cự tuyệt sự bày tỏ của các cô gái khác. Đây là thói xấu của đàn ông.
Trong buổi tiệc sinh nhật cái câu “Tôi ước Tần Vũ Dương sẽ làm bạn gái của tôi” chỉ là trò đùa trong lúc nhất thời của mình, anh chỉ muốn nhìn cô gái đối với chuyện gì cũng đều lãnh đạm này sẽ là phản ứng như thế nào. Lúc đó anh nhìn vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ của Tần Vũ Dương, hốc mắt có chút đỏ, thì mới biết được Tần Vũ Dương thích anh. Anh bỗng nhiên cảm thấy như vậy cũng không tồi. Anh đã từng ở giữa một rừng hoa, khi nhìn phía sau vẫn có một cô gái yên lặng chờ đợi thì rất dễ chịu. Vì vậy, mọi thứ cũng là điều đương nhiên thôi.
Cố Mặc Hàm thích mỗi ngày được giọng nói dịu d