Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342105

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.

ư không từ trên người Tần Vũ Dương lại bay tới trên người Triệu Tịch Vũ, sau đó lại từ trên người Triệu Tịch Vũ lại bay trở về trên người Tần Vũ Dương, cuối cùng cố định ở trên màn hình. Chẳng được bao lâu ánh mắt lại bắt đầu lơ lửng ở chỗ nào.
Tần Vũ Dương cuối cùng hiểu được bọn họ đến đây làm gì. Ở trong mắt bọn họ, đây không phải là Đằng Đạt cùng công ty T cạnh tranh dự án hợp tác, mà là cô cùng Triệu Tịch Vũ tranh giành Cố Mặc Hàm.
Sau trận giao đấu đầu tiên thất bại, công ty T nhất định sẽ có chỗ điều chỉnh, Tần Vũ Dương không biết bọn họ sẽ có cái gì thay đổi, dù sao người Nhật Bản từ trước đến nay đều quỷ kế đa đoan. Tần Vũ Dương nghĩ phương án thứ hai Đằng Đạt cần phải tập trung vào một từ ổn định, cái ý tưởng này chiếm được sự công nhận của các thành viên trong nhóm dự án. Dù sao tuân thủ phép tắc luôn là tác phong của người Trung Quốc. Sau khi ý tưởng của phương án được xác định, kế tiếp chính là gọt giũa điều chỉnh, thắng lợi lần trước làm cho tinh thần các thành viên của nhóm dự án lên rất cao, phương án rất nhanh ra lò, Tần Vũ Dương cũng rất hài lòng. Cách đấu thầu còn có vài ngày, Tần Vũ Dương liền vui vẻ cho bọn họ nghỉ hai ngày.
Tần Vũ Dương biết rõ Triệu Tịch Vũ sẽ không từ bỏ ý đồ, vẫn cẩn thận đề phòng, không dự kiến được chuyện không may đang xảy ra, dưới mắt của cô.
Tần Vũ Dương mang theo đội ngũ mới vừa tiến vào phòng hội nghị, liền thấy Triệu Tịch Vũ vẻ mặt luôn luôn tự tin mỉm cười nhìn cô, thấy vậy cô đã có dự cảm xấu, cô hi vọng dự cảm của mình đừng nên chính xác như vậy.
Tần Vũ Dương cùng đội ngũ đang chuẩn bị thuyết trình phương án thứ hai, thì nghe Triệu Tịch Vũ nói: “Một lát nữa tôi muốn thuyết trình trước, có thể chứ, Tần tổng?”
Tần Vũ Dương không có ý kiến gì đồng ý, dù sao ai trước ai sau cũng không có gì khác nhau, nếu người khác đã có yêu cầu rồi mà phía cô cũng không có ảnh hưởng gì, cô cũng vui ý giúp người ta hoàn thành ước nguyện thôi.
Người thuyết trình chính là người đàn ông đẹp trai đã quen trong bữa tiệc tối lần trước, khi cô nhìn thấy hình ảnh quen thuộc trên màn hình, khi nghe được những từ ngữ giới thiệu quen thuộc, lòng của cô bỗng trầm xuống quay đầu lại nhìn Triệu Tịch Vũ, Triệu Tịch Vũ cũng đang nhìn cô, tựa hồ cô ta cũng đang chờ nhìn một màn phản ứng như vậy của cô. Triệu Tịch Vũ cười đến khoái chí.
Bên này các thành viên của Đằng Đạt cũng xì xào bàn tán: “Đây không phải là phương án của chúng ta sao? Tại sao lại có thể như vậy?”
Tần Vũ Dương nhìn phản ứng mỗi người trong bọn họ, mặc dù trong lòng không muốn thừa nhận nhưng cũng phải là chấp nhận: đội của cô có nội gián.
Đi ra khỏi tòa nhà văn phòng của Phong Hoa, vẻ mặt Tần Vũ Dương không chút thay đổi nhìn mặt mày hớn hở của Triệu Tịch Vũ đi qua trước mặt cô, xoay người nói: “Các cô cậu đều đi về trước đi, chuyện này đợi ngày mai tôi về công ty rồi xử lý sau.”
Tần Vũ Dương nhìn bọn họ rời đi, trong đầu thoáng hiện những ánh mắt kinh ngạc vừa rồi của bọn Thạch Lỗi khi nghe cô từ bỏ cùng với bộ dạng tiểu nhân đắc chí của Triệu Tịch Vũ, cô không phải không thừa nhận, trận đánh này cô thua thật là thảm hại.
Tần Vũ Dương đột nhiên cảm thấy chán nản, cô không nghĩ tới Triệu Tịch Vũ lại dùng một chiêu như vậy.
Mùa đông ở thành phố C đã đến, ánh mặt trời cũng rất đẹp, chiếu vào trên cơ thể của mỗi người. Nhưng Tần Vũ Dương lại vẫn cảm thấy rất lạnh.
Tòa nhà văn phòng tráng lệ của Phong Hoa chiếm lấy khu vực phồn hoa nhất tại trung tâm thành phố, đối diện có một quảng trường, được bao quanh bởi các nhà hàng, cửa hàng quần áo cao cấp, siêu thị vv…, Tần Vũ Dương băng qua đường cái đi vào quảng trường, tìm một ghế đá ngồi xuống. Ánh sáng mặt trời chiếu vào trên người cô, cô lại không cảm giác được ấm áp.
Trên quảng trường có ông lão đang phơi nắng, nói chuyện phiếm, có bà mẹ dắt con học đi, chơi đùa, cho bồ câu ăn, còn có những đôi tình nhân trẻ đang ngồi trên thảm cỏ nói chuyện yêu đương, đời này thật yên bình, những năm tháng thật tĩnh tại.
Tần Vũ Dương ngồi một lát liền từ từ đi dạo dọc theo những con phố, cô nhìn thấy hình bóng của mình trên cửa kính của các cửa hàng bên đường, trẻ tuổi xinh đẹp, quần áo rực rỡ, điển hình của thành phần tri thức, chỉ là biểu mặt trên mặt có chút cô đơn. Cô nhìn một lúc rồi tiếp tục đi về phía trước.
Cô nhớ tới từ lúc bắt đầu làm việc chưa từng có đi dạo trên phố giống như bây giờ, cho tới hiện giờ đều là cảnh tượng vội vã, bận rộn, không biết vì cái gì.
Tần Vũ Dương đi đã thấy mệt, đưa tay gọi một chiếc taxi.
“Cô ơi, xin hỏi đi đâu?”
Tần Vũ Dương ngừng lại một lát, cô cũng không biết nên đi đâu. Đến công ty? Thôi đi. Về nhà? Vừa nghĩ tới không khí lạnh lẽo trong căn hộ cũng bỏ qua. Cuối cùng cô suy nghĩ một chút: “Đến H Đại đi.”
Tần Vũ Dương đi bộ đến khuôn viên của trường H Đại, hai bên đường cây dạ hợp chỉ còn lại thân cây trụi lủi, cô nhớ rõ lần trước khi cô đến, hoa cây dạ hợp còn nở rộ, chỉ nhị giống như sợi, nửa hồng nửa trắng, phấn hoa mềm mềm, như từng thanh nan nho nhỏ của cây quạt treo đầy cành lá, mùi th


XtGem Forum catalog