XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342149

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2149 lượt.

ó chút thẹn thùng.
“Cô trái lại thay đổi rất lớn, xem ra đã không còn là cô gái nhỏ khóc nhè lúc trước cái kia rồi.”
Tần Vũ Dương cảm thấy những lời này nghe đầy mùi vị trêu tức, nhưng Trình Húc vẫn như cũ duy trì nụ cười vô hại cả người lẫn vật.
Tần Vũ Dương nghiêng đầu nghịch ngợm nói: “Nhìn diện mạo tuổi trẻ anh tuấn tài giỏi của anh, lại đẹp trai, nghề nghiệp cũng tốt, phẩm chất không tồi, tiền tài thì, khẳng định cũng không thiếu, vậy sao anh lại không có bạn gái nhỉ?”
Trình Húc dùng ngữ điệu giống vậy trả lời cô: “Cô rất xinh đẹp, vóc người chuẩn, tính tình không tệ, vậy sao cũng không có bạn trai?”
Tần Vũ Dương ý thức được cùng luật sư múa mép khua môi đúng là chiếm không được bất kỳ tiện nghi nào, bề ngoài của Trình Húc thì vô hại, nhưng một giọt tâm tư cũng không thể xâm phạm được.
Ở vị trí gần cửa sổ, dưới ánh mặt trời một đôi nam anh tuấn nữ xinh đẹp đang trò chuyện với nhau thật vui vẻ, người đi đường nhìn cũng thấy rất đẹp mắt, nhưng một màn này đối với Cố Mặc Hàm đang ngồi trong xe ở góc đường kia mà nói, lại thấy thế nào cũng thật chướng mắt.
Hôm nay anh đi bệnh viện kiểm tra lại cơ thể, trên đường trở về công ty thì thấy một màn như vậy, lập tức bảo lái xe dừng lại. Anh nhìn nụ cười của Tần Vũ Dương phát ra từ nội tâm, thì rất chán nản. Chẳng phải trước đây, Tần Vũ Dương cũng cười với anh như vậy sao, mà bây giờ, Tần Vũ Dương lại đối với anh tránh né e sợ còn không kịp, cố gắng phân rõ giới hạn, coi như là cười, cũng chỉ là nụ cười hư tình giả ý trên thương trường. Khoảng cách như vậy khiến cho anh hoảng hốt, anh thấy không rõ lòng của Tần Vũ Dương, không biết cô nghĩ muốn cái gì, anh không thể ép buộc đem cô giữ ở bên người, lúc nghe được Hà Văn Hiên nói cho anh biết Tần Vũ Dương đã đi xem mắt, anh vốn định buông tay để cho cô hạnh phúc, nhưng khi thực sự thấy cô cười với người khác, trái tim lại rất đau.
Một lát sau Cố Mặc Hàm bảo lái xe chạy đi, trở lại công ty, lộ ra sắc mặt u ám đi vào văn phòng.
Mạc Sính Dã và Doãn Đông Tuân đúng lúc thấy một màn như vậy. Mạc Sính Dã huých Doãn Đông Tuân một cái: “Này, lúc đi ra ngoài thì còn trời quang mây đãng, sao lúc trở lại liền đổi thành mây đen đầy trời vậy?”
Doãn Đông Tuân nhìn nhìn cánh cửa văn phòng được khép kín bí hiểm nói: “Nói như vậy, trong lòng một người đàn ông không tốt chỉ có hai nguyên nhân, một là tiền tài quyền thế, còn lại là phụ nữ, cậu cảm thấy nhóc Hàm thuộc loại nào?”
Vẻ mặt như đã hiểu rõ của Mạc Sính Dã: “A, nhất định là phụ nữ rồi!”
Doãn Đông Tuân gật đầu nhẹ: “Trẻ nhỏ dễ dạy.”
Sau khi Tần Vũ Dương và Trình Húc hàn huyên được một lúc, liền đi khỏi quán cà phê. Tại cửa quán cà phê Trình Húc lịch sự hỏi: “Chúng ta kế tiếp là về nhà, hay là tiến hành bước hai của xem mắt, đi ăn cơm không?”
Tần Vũ Dương cảm thấy cùng Trình Húc một chỗ không có áp lực rất thoải mái, liền không hề già mồm: “Vậy thì đi ăn cơm thôi, anh mời.”
“Vinh hạnh vô cùng.”
Cơm tối là ăn ở một nhà hàng đồ cay Tứ Xuyên, nghe nói nguyên liệu nấu ăn đều là từ Tứ Xuyên vận chuyển tới đây, cách làm hương vị cũng chính hiệu, cho nên mỗi ngày đều đông nghịt, hôm nay bọn họ đi tương đối sớm nên còn chỗ.
Chuyện sau đó làm cho Tần Vũ Dương hiểu rõ cổ nhân thật không lừa người.






Cực phẩm xem mắt
Đặc điểm của món cay Tứ Xuyên là tê, cay, thơm, tươi, dầu nhiều, vị nồng, Tần Vũ Dương và Lãnh Thanh Thu đều có tình yêu thủy chung đối với mùi vị này, trên cơ bản mỗi tháng cũng sẽ tới nơi này giải cơn đỡ thèm, nhưng sau khi ăn xong lại sẽ bị nhiệt, mà các cô lại đối với món cay Tứ Xuyên vẫn có một loại nhiệt tình không hiểu được.
Lúc gọi thức ăn Trình Húc đem tờ thực đơn đưa cho Tần Vũ Dương, trải qua sự tiếp xúc qua một buổi chiều, Tần Vũ Dương cảm thấy Trình Húc cái người này thật là một người đàn ông tốt hiếm có, tiếp nhận thực đơn gọi vài món ăn: cá chần nước sôi, thịt băm hương cá, mao huyết vượng, thịt thỏ tê cay, thịt kho, phổi phu thê.
“Xin hỏi muốn gọi đồ uống gì?” Nhân viên phục vụ vừa ghi vừa hỏi.
Trình Húc nhìn nhìn Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương nhún vai bày tỏ không sao cả.
Tần Vũ Dương gật đầu: “Anh thật đúng là… Ừ, vậy câu kia nói như thế nào nhỉ, vì muốn kết hôn nên kết hôn.”
Trình Húc không thể phủ định.
“Theo lý, anh muốn kết hôn hẳn là có rất nhiều phụ nữ nguyện ý đó, anh vì sao lại phải xem mắt thế?”
“Xem mắt có gì không tốt? Hơn nữa tôi không hi vọng cuộc sống và công việc của tôi luôn phải nhập làm một.”
“Đã hiểu.”
Món ăn lần lượt được đưa lên, cùng một sắc hồng, khi ăn dậy lên hương vị thèm muốn, Tần Vũ Dương ăn rất vui vẻ.
Trình Húc ăn vài miếng sau đó ngẩng đầu nhìn cô gái đang ăn hào hứng bừng bừng trước mặt này, bởi vì ăn cay nên hai má đỏ bừng, trên cái trán mượt và chóp mũi xinh xắn toát ra mồ hôi tinh tế, đôi môi ăn nên hồng hồng, xinh đẹp ướt át, thỉnh thoảng bị cay nên hít vào một hơi, tình cờ ngẩng đầu nói chuyện trong ánh mắt có dòng ánh sáng lưu chuyển, tim của anh chợt trở nên rất mềm