XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.

bà Tần, kiên quyết không thay đổi, bà Tần cũng hết cách với cô.
Ngày hôm sau, mặt trời chiếu rực rỡ, nhiệt độ có chỗ đã tăng trở lại, sau khi Tần Vũ Dương ngủ hết buổi trưa, thì tắm rửa thay quần áo, gọi xe đến trước quán cà phê Hải Vận. Đúng vậy, vẫn là chỗ đó.
Tần Vũ Dương ngồi ở gần cửa sổ, người phục vụ nam trẻ kia rõ ràng còn nhớ rõ cô, nụ cười so với hai lần trước càng sáng lạn một chút. Tần Vũ Dương gọi một ly Mocha, buổi chiều vào mùa đông, Tần Vũ Dương tắm mình dưới ánh mặt trời, còn mang theo vẻ lười biếng sau giấc ngủ trưa, cà phê nóng, thơm ngát, nguyên chất, hòa tan với sữa tươi ấm áp và sự ngọt ngào của nước chocolate, vào miệng thì tinh khiết và thơm, mùi vị đậm đà, dư vị kéo dài.
Ngay khi Tần Vũ Dương buồn ngủ thì bên tai truyền đến giọng nam ôn nhu lễ phép: “Xin hỏi, là cô Tần sao?”
Tần Vũ Dương theo bản năng mở mắt ra, liền đụng vào một đôi mắt mang theo ý cười, ánh mặt trời chiếu vào trên cả mặt anh ta, ngũ quan tuấn tú, khóe miệng hơi nhếch lên, trên gương mặt bên phải còn có một lúm đồng tiền nhỏ.
Tần Vũ Dương mở trừng hai mắt, từ từ bật cười: “Là anh?”
Người đàn ông anh tuấn ngồi đối diện với Tần Vũ Dương, nụ cười sâu hơn: “Tôi là Trình Húc.”
Tần Vũ Dương thật không ngờ có thể lần thứ hai gặp lại người đàn ông này.
Đó là lúc Tần Vũ Dương tốt nghiệp đại học không lâu, khi mới vừa gia nhập Đằng Đạt, không có ai dạy cô làm như thế nào, mọi người đều là coi trọng thành tích, còn dạy người khác nhất định cùng cô cạnh tranh.
Đó là khi Tần Vũ Dương một mình đảm nhiệm danh sách đầu tiên, ngày đó cô đi hỏi thăm giám đốc của công ty đối phương nhưng lại một lần nữa ở phòng tiếp khách đợi suốt một buổi sáng, ngày hè chói chang, tay chân của cô lạnh ngắt, không có ai tới gặp cô, đây đã là lần thứ ba. Bởi vì là người mới, cho nên không ai nguyện ý tin tưởng cô, không ai nguyện ý mạo hiểm cho cô cơ hội. Khi cô đi ra tòa nhà văn phòng, trong lòng vô cùng uất ức, nghĩ đến sau khi trở về các đồng nghiệp sẽ lộ ra vẻ mặt cười nhạo, sự thóa mạ của chủ quản, lòng của Tần Vũ Dương như tro bụi, mấy ngày liên tiếp áp lực và tự tôn bị tổn thương làm cho nước mắt rất nhanh tràn đầy cả hốc mắt. Tần Vũ Dương đi đến dưới bóng cây bên cạnh, từ từ ngồi xỗm trên đất, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, rất nhanh biến thành biển cả mênh mông. Tần Vũ Dương hung hăng cắn môi, không để cho mình khóc thành tiếng. Tần Vũ Dương đột nhiên bắt đầu nhớ đến Cố Mặc Hàm, nhớ đến cái người đàn ông khiến cho cô vừa yêu vừa hận kia. Mỗi lần cô gặp phải khó khăn Cố Mặc Hàm cũng sẽ giúp cô phân tích, bất kể cô nhìn vấn đề phức tạp đến cỡ nào, trải qua phân tích của anh cũng sẽ giải quyết dễ dàng hơn. Mỗi khi cô đau lòng khổ sở, anh cũng sẽ ôm chặt cô, an ủi cô. Khóc đến cuối cùng Tần Vũ Dương cũng không biết mình rốt cuộc là bởi vì chuyện công việc mà khóc, hay là bởi vì Cố Mặc Hàm mà khóc.
Trước mắt thoáng hiện lên đủ loại giầy, không có dừng lại, đột nhiên một đôi giày da màu đen đang đi thì quay lại, dừng ở trước mặt Tần Vũ Dương, sau đó một gói khăn giấy xuất hiện trong tầm mắt.
Tần Vũ Dương ngẩng lên hé ra khuôn mặt khóc thành con mèo hoa nhỏ, đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn người trước mắt. Đó là một người đàn ông tây tranh giày da trẻ tuổi, thoạt nhìn so với Tần Vũ Dương không lớn hơn mấy tuổi. Ngày đó ánh mặt trời cũng rất rực rỡ, xuyên qua lá cây xanh um tươi tốt chiếu xuống. Trình Húc ngày đó cũng là cười nhìn Tần Vũ Dương.
Anh ta thấy Tần Vũ Dương ngây ngốc nhìn anh ta, thì đưa đến khăn giấy, ôn nhu nói: “Đừng khóc, mau lau đi.”
Tần Vũ Dương sững sờ nhận lấy khăn giấy, bởi vì ngồi xổm đã lâu chân rất tê, cô dựa vào cây bên cạnh từ từ đứng lên. Cúi đầu lấy ra một tờ khăn giấy lau lau nước mắt và nước mũi. Thật sự là không hề có hình tượng khí chất gì. Sau đó ngẩng đầu lên nhìn Trình Húc. Dưới từng chùm từng chùm ánh sáng mặt trời chiếu xuống thì Trình Húc cười sáng lạn với cô, rồi sau đó xoay người rời đi.
Tần Vũ Dương vẫn như cũ không có kịp phản ứng, nhưng đã không còn rơi lệ, giống như tất cả bi thương và khổ sở đều theo nước mắt chảy đi. Cô nắm gói khăn giấy kia cũng biến mất ở trong đám đông.
Mặc dù lúc đó Trình Húc cũng không có cho cô sự giúp đỡ thực chất, thậm chí một câu khích lệ theo tính chất cũng không có, nhưng Tần Vũ Dương vẫn là nhớ rõ ánh mặt trời ngày đó, nhớ rõ vẻ mặt nụ cười rực rỡ của người đàn ông xa lạ ngày đó. Sự giúp đỡ được người xa lạ đưa ra, cho dù chỉ là một chút cũng là làm cho người ta khó quên, sau này Tần Vũ Dương từ từ trưởng thành lên, nhưng mỗi khi nhớ tới tình cảnh ngày đó, thì luôn cảm thấy ấm áp, đồng thời khích lệ bản thân, không có gì đáng ngại nữa, ánh mặt trời ngày mai vẫn rực rỡ như cũ.
Tần Vũ Dương nhìn người đàn ông đang cười trước mắt này, cô nghĩ duyên phận giữa người với người thật sự là kỳ diệu.
Trình Húc vẫn còn duy trì nụ cười tươi tắn đó: “Không nghĩ tới cô còn nhớ rõ tôi.”
“Anh so với mấy năm trước cũng không có thay đổi gì, tôi đương nhiên nhớ rõ. Khi đó, thật sự là cám ơn anh.” Nói xong lời cuối cùng Tần Vũ Dương c