Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2145 lượt.

mại.
Lúc mẹ cầm lấy tấm hình của Tần Vũ Dương đưa anh xem, anh liền nhận ra cô. Tấm hình kia hẳn là chụp lúc đại học, khuôn mặt của cô lộ ra sự tươi tắn sạch sẽ, mang theo sức sống và đường hoàng của tuổi trẻ, trên người là váy chiffon ngắn theo gió phiêu lãng. Thực ra anh liên tục gạt bỏ xem mắt, nhưng không biết vì sao khi xem tấm hình này lại đồng ý. Càng làm cho anh hoang mang chính là vì sao anh vẫn còn có thể nhớ rõ cô? Rõ ràng chỉ là tiếp xúc vài phút, vả lại cô lúc ấy không hề hình tượng đáng nói gì, mà vì sao khi xem tấm hình này thì chuyện cũ trong đầu lại bỗng nhiên hiện lên?
Ở trong quán cà phê khi nhìn thấy cô như con mèo đang nhắm mắt lại phơi nắng, vẻ mặt thỏa mãn, nhìn thấy anh, trong mắt hiện lên sự giật mình, sau đó thì vẻ mặt tràn đầy sự vui vẻ, trước khi anh đến cũng không xác định cô có còn nhớ anh hay không, bây giờ nhìn lại hẳn là cô còn nhớ rõ. Vẫn là khuôn mặt trẻ tuổi kia, có thể là trải qua sự thử thách trong cuộc sống, cô đã học được cách trang điểm vẻ mặt thản nhiên như bức tranh, trang phục trang nhã vừa người làm cô tôn lên sự nổi bật nhiều mặt. Cô không còn là cô gái nhỏ ngồi xổm dưới đất khóc đến rối tinh rối mù như năm đó nữa, từ cử chỉ cách ăn nói của cô, Trình Húc nhìn ra sự thông minh và khéo léo của Tần Vũ Dương, so với anh Tần Vũ Dương nhỏ hơn sáu tuổi như một dòng suối trong suốt ngọt ngào chảy vào trong lòng của anh.
Tần Vũ Dương khua tay về Trình Húc: “Này, luật sư Trình?”
Trình Húc lấy lại tinh thần cười cười: “Gọi tôi là Trình Húc đi, tôi cũng không gọi cô là cô Tần nữa, gọi cô là Vũ Dương.”
Tần Vũ Dương mở trừng hai mắt: “Trình Húc? Được rồi!”
Tần Vũ Dương còn muốn nói điều gì đó, thì nghe được ở đằng sau là giọng con gái nũng nịu của một người quen: “Đàn chị Tần?”
Tần Vũ Dương cúi đầu xuống hít một hơi thật sâu, từ từ thở ra, nhắm mắt lại rồi lại mở ra, sau đó khoe ra nụ cười sáng lạn đứng lên quay đầu lại chào hỏi với Triệu Tịch Vũ: “Thật là khéo nha, cô Triệu.”
Trình Húc nhìn một loạt vẻ mặt động tác của Tần Vũ Dương, khóe miệng cười càng sâu hơn.
“Đàn chị Tần không cần khách khí vậy, gọi tôi là Tịch Vũ được rồi, gọi cô Triệu thấy xa cách quá đó.”
Tần Vũ Dương nụ cười không thay đổi nhìn Triệu Tịch Vũ: “Tôi và cô cũng không thân, vẫn gọi là cô Triệu thì tốt hơn.”
Tần Vũ Dương phát hiện một cái quy luật, Triệu Tịch Vũ dưới bình tình huống thường sẽ mang theo nụ cười dối trá gọi cô là “Tần tổng “, khi không vui sẽ tức giận gọi cô là “Tần Vũ Dương “, mỗi khi cô ta tính kế hoặc là lúc Tần Vũ Dương đã làm chuyện gì hợp với ý cô ta thì sẽ thân thiết gọi cô là “Đàn chị”, mà mỗi lần nghe Triệu Tịch Vũ nói câu “Đàn chị” này, Tần Vũ Dương lúc nào cả người cũng không thoải mái.
Triệu Tịch Vũ không nghĩ tới Tần Vũ Dương ở trước mặt người khác lại không nể mặt mình như vậy, có chút ngượng ngùng nói sang chuyện khác: “Vị tiên sinh này là ai vậy, đàn chị không giới thiệu với tôi một chút sao?”
Nói xong không đợi Tần Vũ Dương phản ứng liền chìa tay ra với Trình Húc: “Xin chào, tôi tên là Triệu Tịch Vũ, là học muội của đàn chị Tần.”
Trình Húc tạo một diện mạo là người khiêm tốn đứng lên cùng Triệu Tịch Vũ nắm tay: “Xin chào, cô Triệu, tôi tên là Trình Húc.”
“Tiên sinh Trình đây là bạn trai của đàn chị sao? Bọn anh chị thoạt nhìn thật xứng đôi.”
Tần Vũ Dương rốt cuộc biết câu này mới là lời muốn nói nhất của Triệu Tịch Vũ, cô dùng sức nhịn xuống sự kích động đến phẫn nộ.
“Cô Triệu nghĩ quá nhiều rồi, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường thôi.”
Triệu Tịch Vũ không có được câu trả lời mình muốn có chút thất vọng, qua quýt tạm biệt rồi rời đi.
Lúc Triệu Tịch Vũ từ toilet đi ra thì thấy được Tần Vũ Dương, đối diện cô ta là vẻ mặt ôn nhu của người đàn ông đang nhìn Tần Vũ Dương, cô không chút suy nghĩ liền đi tới, cô muốn biết người đàn ông này và Tần Vũ Dương có quan hệ gì. Nếu như là quan hệ bạn trai bạn gái, thì cô và Cố Mặc Hàm có phải còn có một tia hi vọng hay không?
Tần Vũ Dương lần nữa ngồi xuống, cầm lấy chiếc đũa muốn tiếp tục ăn, lại không hứng thú nữa.
“Sao vậy, nhìn cô thật giống như đối với người học muội xinh đẹp này không có cảm tình gì nha.” Trình Húc rót ly nước cho Tần Vũ Dương.
Tần Vũ Dương trêu chọc nhìn anh ta: “Anh xem trúng cô ta? Tôi cho anh biết, anh đừng xem thường cô họ Triệu kia, kỳ thật cô ta là Chu Chỉ Nhược.”
Trình Húc nặng nề cười ra tiếng: “Thì ra cô ta đoạt Trương Vô Kỵ của cô?”
Tần Vũ Dương trợn mắt liếc anh một cái không nói thêm gì, Trình Húc cũng không hỏi nữa.
Một bữa cơm bởi vì khách không mời Triệu Tịch Vũ mà sớm kết thúc, Trình Húc đưa Tần Vũ Dương đến dưới tầng nhà cô, Tần Vũ Dương và anh ta chào tạm biệt chuẩn bị xuống xe.
“Đến nơi rồi, hôm nay cám ơn bữa tối của anh, bye bye.”
“Vũ Dương, cô không biết sau khi xem mắt chấm dứt đôi bên nam nữ có cảm tình với nhau thì cần phải lưu số để tiến thêm một bước là liên lạc với nhau sao?”
Tần Vũ Dương nở nụ cười, nói một dãy số: “Xem mắt coi như xong đi, chúng ta sau này sẽ là bạn bè.”
Rất nhanh di động của Tần V