Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Như Chưa Từng Quen Biết

Như Chưa Từng Quen Biết

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341906

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.

mỏng, dễ xấu hổ, đã nhịn hết lần này đến lần khác, tránh anh tránh đến tận cửa xe rồi, thế mà anh vẫn vô liêm sỉ đuổi theo bằng được, lại còn định sờ đến bao giờ nữa?”
Nghe thấy tiếng quát rung trời của ông chú này, tất cả mọi người trên xe đều xôn xao bàn luận, sau đó đưa mắt nhìn về phía Tăng Tử Ngạo. Khuôn mặt anh đỏ bừng bừng ngay tức thì, hiếm khi lên xe buýt, không ngờ lại bị người ta nói là yêu râu xanh. Anh ảo não phẩy tay ông chú nhiệt thành kia ra rồi đáp lại: “Cháu xin chú, chú muốn làm người công dân tốt, cháu không cản, thế nhưng đừng có đổ oan cho người tốt. Cháu làm sao có thể làm vậy được chứ? Đây là em gái cháu, cháu đứng sau lưng che chắn người đi lại cho em mình không được sao? Không tin thì chú cứ hỏi cô ấy mà xem!”
“Em gái cậu? Nếu cô gái này thực sự là em gái cậu thì có tránh anh như tránh tà thế không?” Ông chú nhiệt tình nhất quyết không buông tha, kích động quay sang hỏi Tăng Tử Ngạo: “Cô gái, cháu đừng sợ hãi, trên xe chúng ta có rất nhiều người, cháu mau nói xem cậu ấy có phải là anh trai cháu không?”
Tăng Tử Kiều thừa cơ nhìn về phía ông chú đó xua tay liên hồi, mặt mày hoang mang, run rẩy lên tiếng: “Cháu… cháu không quen biết anh ta”
Ông chú nhận được tín hiệu “cầu cứu” của Tăng Tử Kiều, lại nắm chặt tay của Tăng Tử Ngạo hơn: “Thế nào, cậu đã nghe thấy chưa? Còn dám nói là em gái mình nữa. Cô gái đó nói không hề quen biết cậu kìa. Mọi người mau nhìn xem, người này nhất định là tên yêu râu xanh hay đi sàm sỡ các cô gái trên xe buýt mà báo chí gần đây đưa tin. Mau lại xem này, trông bề ngoài đàng hoàng tử tế, không ngờ lại vô sỉ như vậy. Mau lại mà xem!”
Tất cả các hành khách trên xe đều xì xào to nhỏ, bắt đầu đưa lời chỉ trích Tăng Tử Ngạo. Cả cuộc đời này, anh chưa bao giờ rơi vào tình huống khó xử như vậy, Tăng Tử Ngạo ảo não quay sang tìm kiếm “tên tội đồ” kia – Tăng Tử Kiều. Vừa hay, xe dừng lại bến đỗ, Tăng Tử Kiều nhanh chóng chen ra ngoài cửa rồi xuống xe.
Tăng Tử Ngạo thấy Tử Kiều xuống xe, bất giác cảm thấy lo lắng, nhưng ông chú kia vẫn cứ tóm chặt cánh tay anh. Sau cùng, chẳng thể nào chịu đựng được nữa, anh nổi khủng lên, dứt cánh tay của mình ra, chẳng để tâm đến mấy nguyên tắc “kính trên nhường dưới” nữa. “Chú bị thần kinh à? Đã nói với chú rằng cô ấy chính là em gái cháu mà.”
Tăng Tử Ngạo tức giận xuống xe, thế nhưng cánh cửa đã vô tình đóng lại, xe cũng từ từ chuyển động. Anh bị chặn ở lối cửa xuống, chỉ kịp đưa mắt nhìn về phía Tăng Tử Kiều đã xuống xe từ trước đó, đang trợn mắt thè lưỡi với anh, sau đó chạy mất tích.
Tăng Tử Kiều quay đầu lại nhìn ông chú nhiều chuyện khi nãy. Ông chú đó chứng kiến hành động của Tăng Tử Kiều liền nhận ra rằng bản thân đích thực đã đổ oan cho chàng thanh niên trước mặt, thế nhưng vì lí do thể diện, ông đành giữ im lặng quay người đi coi như không biết.
Vì trên xe đông người, Tăng Tử Ngạo cũng đành nhẫn nhịn, vỗ vào cửa xe rồi thét lớn: “Bác tài, xin hãy dừng xe, vẫn còn có người chưa xuống.”
Xe vừa chuyển bánh, lại phải dừng lại. Bác lái xe tức giận đưa lời cằn nhằn nhưng vẫn mở cửa:
“Lại là cậu? Tại sao cậu không xuống từ trước hả?”
Tăng Tử Ngạo chẳng còn tâm trạng để tâm đến những thứ này nữa, vội nhảy xuống xe. Thế nhưng trên con đường đông người qua lại, anh chẳng thể nào tìm được bóng hình của Tăng Tử Kiều, anh bước đi vô phương hướng một lúc, sau cùng cũng phải dừng lại. Anh khoanh tay trước ngực, khuôn mặt tràn đầy âu lo và sầu muộn. Sống hai mấy năm nay, đây là lần đầu tiên anh đứng ngơ ngác trên đường như một thằng ngốc thế này.
Không biết bao lâu sau, anh bật cười thành tiếng. Nhớ lại hình ảnh Tăng Tử Kiều lúc giả bộ đáng thương nói rằng không quen biết anh, sau khi xuống xe lại nghịch ngợm nhìn anh trợn mắt thè lưỡi. Điều này vô cùng khác biệt so với một Tử Kiều trước kia, cô sẽ chẳng bao giờ đùa giỡn anh như vậy. Lúc vui vẻ cũng là nụ cười đoan trang, nho nhã, lúc buồn thì nét mặt lạnh lùng không biểu cảm. Anh vẫn giữ nguyên câu nói, cô của trước kia hoàn mỹ đến mức không giống một con người.
Khi ngước mắt lên nhìn dòng người qua lại trên đường, Tăng Tử Ngạo lại mỉm cười, than dài một tiếng, sau đó giơ tay vẫy một chiếc taxi.






Tiệm Bán Đồ Cho Người Trưởng Thành
Lúc Tăng Tử Ngạo quay về văn phòng cũng là lúc tan ca. Thường Ân Thuần báo cáo lại tình hình công việc ngày hôm nay và lịch trình cho ngày làm việc tiếp theo với anh.
Đúng vào lúc gần kết thúc, Lâm Tiểu Mỹ ở bộ phận nhân sự thò đầu vào cửa dò thăm, thấy anh ra hiệu liền đẩy cửa vào, đặt chiếc kính râm lên bàn anh nói: “Tăng tổng, chiếc kính này chắc là của Tăng tiểu thư để quên.”
Đưa mắt nhìn chiếc kính trên bàn, đầu Tăng Tử Ngạo đột nhiên hiện lên hình ảnh Tăng Tử Kiều đưa tay che nắng ở bến xe buýt, sau đó tìm kiếm gì đó trong túi xách, mặt mày phiền não, chán nản. Chắc lúc đó thứ mà cô tìm chính là chiếc kính này.
“Được rồi, cảm ơn!” Anh nhoẻn miệng cười đáp lại.
Tề Viễn trước kia là nhà thiết kế mặt bằng, giờ đây là phó