Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
hông biết em giỏi nấu ăn vậy." Cô mỉm cười, nghĩ một hồi rồi bổ sung thêm một câu: "Thời trẻ mỗi người đều có thời kì quậy phá."
Sắc mặt Tăng Tử Ngạo càng lúc càng khó coi. Đúng thế, anh đã từng tự phụ nói với Tang Du rằng, anh hiểu hết về Tử Kiều, thế nhưng lúc này anh mới nhận ra, thực chất anh chẳng biết gì về cô cả. Thậm chí anh còn không biết được vẻ bề ngoài ôn nhu, dịu dàng hay dáng vẻ cương liệt, nganh ngạnh mới chính là cô thực sự.
"Xin lỗi anh, tôi phải đi trước." Tử Kiều quay người định đi.
Tăng Tử Ngạo liền nắm chặt cổ tay cô rồi nói: "Anh muốn nói chuyện với em."
"Nói về cái gì?" Nét mặt cô cho thấy giữa hai người chẳng có gì để nói cả. "Giữa hai người chúng ta chẳng phải đã nói rõ ràng hết với nhau rồi sao?"
Nói cái gì? Tử Ngạo cũng không biết phải nói cái gì nữa. Nếu vẫn giống trước kia, chất vấn cô tại sao muộn như vậy rồi vẫn còn ở quán bar, vậy thì kết quả sẽ chỉ là tranh cãi kịch liệt mà thôi. Anh không muốn như vậy, làm thế thực sự khiến người ta rất mệt mỏi.
Tử Ngạo vẫn nắm chặt cổ tay Tử Kiều, im lặng không nói gì, chỉ cau chặt đôi mày rồi nhìn cô chăm chú.
Tử Kiều thấy anh không nói gì, đành phải lên tiếng: "Vậy thì để em tự hỏi tự đáp vậy. Câu hỏi: "Tại sao canh ba nửa đêm em còn không ở nhà mà lại tới đây chơi bời?" Trả lời: "Bởi vì em làm tại nơi này, em là nghệ sỹ biểu diễn dương cầm được mời đến với mức lương cao." Câu hỏi: "Có bao nhiêu công việc không làm, tại sao em nhất định phải làm việc ở đây?" Trả lời: "Bởi vì em thích thế" Câu hỏi: "Tại sao em lại ở cùng Vệ Tần?" Trả lời: "Vì anh ấy là bạn trai của em." Câu hỏi: "Tại sao em nhất định phải ở cùng Vệ Tần?" Trả lời: "Bởi vì em thích thế" "
Tăng Tử Kiều thấy đôi mày của Tử Ngạo càng lúc càng nhíu chặt lại. Anh thực sự nổi giận rồi, nhưng đang cố kìm nén không bùng phát.
"Anh còn có câu hỏi nào khác không? Nếu không nghĩ ra được thì đợi khi nào nhớ ra thì nói với em sau nhé! Em còn có việc, xin phép đo trước." Cô dứt tay ra khỏi bàn tay anh rồi quay người rởi khỏi.
Tăng Tử Ngạo nhìn bóng dáng Tử Kiều, hai chân như bị chôn chặt xuống đất, muốn đi theo mà chẳng thể nào bước nổi.
Ánh đèn sáng rực chiếu rọi lên người anh, để lại một bóng dài dưới mặt đất.
Quay về chỗ ngồi, Tăng Tử Kiều nói với Vệ Tần: "Tôi muốn về nhà."
Vệ Tần nghi hoặc lên tiếng: "Em tan làm rồi sao? K.O vẫn chưa đóng cửa mà."
"Tôi còn chưa nói với anh chuyện này sao? Thời gian đi làm và tan làm là do tôi quyết định."
"Ông chủ của em đúng là một vị thần thánh" Vệ Tần nhoẻn miệng cười rồi đứng dậy.
"Đi thôi!"
Tăng Tử Kiều đưa lời chào hỏi Lạc Thiên, sau đó rời khỏi quán bar.
Vệ Tần khẽ hưm một tiếng rồi nói: "Phụ nữ đúng là một loài động vật tràn đầy mâu thuẫn."
"Dù gì thì cũng tốt hơn đàn ông các anh, loài động vật thân dưới." Tăng Tử Kiều phản bác.
"Em có thâm thù đại hận gì với đàn ông bon tôi vậy?"
Tử Kiều chỉ mỉm cười không nói thêm gì.
Những cửa hàng hai bên đường đã đóng cửa, vào lúc này, chỉ còn lại ánh đèn đường mờ ảo khuất sau các thân cây lớn mà thôi. Hai người dạo bước bên lề đường, vừa đi vừa bàn chuyện thiên nam địa bắc, dưới ánh đèn, hai người để lại những vệt bóng dài thượt.
Tăng Tử Kiều đột nhiên dừng bước: "Vệ Tần, câu anh hỏi lúc nãy, bây giờ tôi sẽ chính thức trả lời anh. Tôi đồng ý làm bạn gái của anh."
Vệ Tần cũng dừng bước, quay người nhìn Tăng Tử Kiều đang vô cùng nghiêm túc, một lúc lâu sau anh mới nói: "Có phải hôm nay lại xảy ra chuyện gì rồi không? Hình như tôi đã nhìn thấy Tăng Tử Ngạo?"
Khuôn mặt Tăng Tử Kiều đột nhiên sầm, rất nhanh sau đó cô hồi phục lại bình thường rồi đáp: "Ừm!"
"Bởi vì gặp lại hắn, cho nên em mới trả lời tôi như vậy sao?"
Tăng Tử Kiều mỉm cười dịu dàng: "Lẽ nào anh cảm thấy lúc nào tôi cũng sống trong quá khứ?"
Vệ Tần lắc đầu nói: "Không phải em rất ghét những người đàn ông vừa lăng nhăng lại vừa đa tình sao? Bên cạnh tôi cũng có rất nhiều phụ nữ vây quanh đó."
Tăng Tử Kiều cười: "Không phải anh đã từng nói, anh không phải người đàn ông tốt, thế nhưng nhất định không là người đàn ông khiến tôi phải khóc sao?"
"Em thực sự đã suy nghĩ kĩ rồi chứ, chắc chắn muốn làm bạn gái của tôi chứ?"
Tăng Tử Kiều hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu nói: "Ừm, chắc chắn! Không phải người ta thường nói, bắt đầu một đoạn tình cảm mới sẽ khiến cho con người ta quên đi quá khứ sao? Tôi thực sự muốn bước ra khỏi quá khứ."
Vệ Tần mím chặt môi không nói thêm gì.
Tăng Tử Kiều tiếp tục nói: "Vệ Tần, hãy giúp tôi quên tất cả mọi thứ về người đàn ông đó nhé!"
Vệ Tần nhìn cô chăm chú mấy phút liền. Tăng Tử Kiều tưởng rằng anh đang bị làm sao, liền đưa ta lắc lắc trước mặt anh: "Này, anh có sao không?"
Đột nhiên, Vệ Tần nắm chặt cổ tay Tử Kiều, kéo cô về phía mình: "Muốn quên sạch kí ức về một người đàn ông khác, tôi biết có một cách làm nhanh hơn thế nữa. Em có muốn thử không?" Giọng nói của Vệ Tần không giống với bình thường, tràn đầy quyến rũ và mê hoặc.
"Là... là cách gì chứ?" Tử Kiều lắp bắp.
Vệ Tần không nói gì nữa, kéo cô đi thẳn