Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342683

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2683 lượt.

nhưng cậu không có nhà. Bỏ phí một tấm vé thì tiếc quá nên mình bán lại cho người khác. Giờ có tiền rồi, cậu cứ chọn đại một ngày đi xem nhé!”
Đàm Hiểu Yến vô cùng mừng rỡ. “Chiêu Chiêu tốt với mình quá, đúng lúc mình muốn đi xem phim này. Sớm biết cậu sẽ rủ, hôm qua mình không đi với bạn học nữa. Đi cùng cậu rồi cùng bàn tán hay hơn nhiều.”
Tần Chiêu Chiêu thở dài. Đúng thế thật, nếu hôm qua có Đàm Hiểu Yến đi cùng thì tốt quá, cô sẽ không phải mất mặt với Lâm Sâm như thế.
“Cậu xấu hổ cái gì chứ? Có gì đáng xấu hổ nhỉ? Hai vé kia hắn bỏ đi thì cậu nhặt được, có phải ăn cắp, ăn trộm gì của hắn đâu. Đồ mình nhặt được, mua hay bán là quyền của mình, liên quan gì tới hắn? Không cần để ý tới hắn làm gì.”
Được Đàm Hiểu Yến động viên, Tần Chiêu Chiêu dũng cảm trấn tĩnh bước vào lớp 10.2, có điều trong lòng vẫn không được thoải mái lắm. Nhất là thấy cái mặt của Lâm Sâm thì cô càng thiếu tự nhiên. Nhưng cậu ta cũng chẳng buồn để ý tới cô, đang mặt mày hớn hở túm tụm với mấy cậu bàn sau to nhỏ bàn luận gì đó.
Cái mà Lâm Sâm và mấy cậu bạn kia hớn hở bàn luận nhiệt tình là Titanic, cốt yếu đương niên không ngoài vấn đề “nghệ thuật”. Kỳ thực cũng không hẳn chỉ biết “thưởng thức nghệ thuật”, những cảnh bi tráng trong phim cũng khiến nam sinh lớp mười cảm động. Có điều, đối với tâm lý lứa tuổi này, thứ hấp dẫn nhất vẫn là phân cảnh hiếm có khó tìm kia. Xem xong bộ phim này, các nam sinh đều “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” trăm miệng một lời nhất mực cảm khái Rose thật đúng là dáng chuẩn, cần cong có cong, cần thon có thon, thật gợi cảm không chịu được.
Thậm chí bọn học còn xúm lại so sánh dáng các bạn nữ phổng phao trong lớp với Rose, cuối cùng cũng nhất trí nhận định Phùng Kỳ có dáng giống Rose nhất.
Trong lớp lúc ấy, Phùng Kỳ đúng là người lớn hơn các bạn khác, mới có mười sáu mà thân hình đã cong một đường chữ S, đúng là “phong nhũ phì đồn”, vì thế con trai trong lớp thường xuyên bàn tán về cô, hễ nhắc tới là mặt mày hớn hở, tươi rói. Đáng tiếc dung mạo cô lại không mấy xuất sắc, hơn nữa da cũng không mịn màng, trên mặt thường xuyên nổi mụn, nghe nói do có vấn đề về nội tiết thường xuyên phải tiêm thuốc nhưng vẫn không thấm vào đâu. Đám con trai vẫn thường nhìn cô với vẻ ngọc còn có vết mà thở than: “Tiếc cho một cái dáng chuẩn, đúng là tiên tiền quỷ.”
Thứ Titanic mang tới cho những cậu học sinh thời dậy thì dư thừa tinh lực là một chủ đề bàn tán về Rose gợi cảm, không chỉ thế, bọn học còn học theo Jack trong phim mà rộ lên phong trào nhổ nước bọt.
Cứ hết giờ học là nam sinh ùa ra xếp thành hàng dài trên hành lang, thi nhau nhổ nước bọt tung tóe, thậm chí còn thi xem ai phun ra xa hơn. Phải công nhận đây là trò thi thố đáng ghê tởm nhất trên đời, sân trường ngày nào cũng in dấu vô số hậu quả của các cuộc thi, ngày nào cũng có người bất hạnh vừa bước ra sân thì nhận trúng một bãi nước bọt. Muốn chửi mắng cũng không được, một loạt người trên kia biết được ai làm?
Cho tới một ngày, một bãi nước bọt hồn nhiên “đậu” lên cái đầu hói của một vị trưởng khối, ông nổi giận đùng đùng: “Ai? Là ai đã làm?”
Đương nhiên chẳng ai biết ai đã gây tai họa, một loạt mái đầu lô nhô trên ban công biến mất, cũng chẳng ai ngu gì mà đứng ra nhận. Vị trưởng khối hằm hằm yêu cầu các giáo viên chủ nhiệm nghiêm khắc quản thúc những hành vi kém văn minh của học sinh mình. Giáo viên chủ nhiệm xuất đòn sát thủ, ai còn nhổ nước bọt mà để bắt gặp được sẽ cho đi cọ nhà vệ sinh một tuần. Nhà vệ sinh trường sạch sẽ thế nào ai lạ gì, đám tiểu quỷ chuyên gây chuyện cân nhắc lợi hại đương nhiên chẳng dại gì mà tiếp tục thi nhổ nước bọt.






Nhổ nước bọt bị cấm, đám con trai chuyển sang bắt chước Jack hút thuốc. Vốn việc hút thuốc trong trường học bị ban giám hiệu cấm tiệt, nhưng bọn họ lén lút sau lưng thầy cô nên bình thường rất khó phát hiện.
Một nhóm thiếu niên mười lăm, mười sáu bắt đầu học hút thuốc thấy cũng ngộ. Chưa hút thử bao giờ nhưng rất muốn làm ra vẻ đã già đời, gắng bày ra vẻ mặt mất mát tang thương cho hợp với điếu thuốc ngậm trên cái miệng non nớt. Đáng tiếc, những tiếng ho khan luôn phản chủ, vạch rõ bộ mặt giả vờ “già đời” của họ, nhất là khi học cách thở ra vòng tròn thì ho càng dữ, người không biết còn tưởng cả đám đang bị cảm tập thể.
Lâm Sâm không nắm vững kĩ thuật hít khói vào rồi thở ra thành vòng nên thường xuyên bị sặc rồi ho khù khụ. Thôi Chí Viễn thường giễu: “Cậu cứ hút thuốc là ho sù sụ như người bệnh phổi giai đoạn cuối ấy.”
Lâm Sâm không phục, có thời gian lại đốt thuốc luyện môn “trừu yên công[1'>”, vì thế ba ngày hai buổi thấy mặt ở mấy tiệm quanh trường mua thuốc. Có hôm sáng sớm Tần Chiêu Chiêu đi mua vở gặp cậu ta nhặt một hộp thuốc nhưng lục mãi trong túi không thấy xu nào. Thấy cô trả tiền cho chủ hàng, cậu ta cợt nhả xáp vào: “Tần Chiêu Chiêu, lần trước cậu lấy vé của tôi bán được năm chục đồng, giờ giúp bạn tiền mua bao thuốc đi!”
[1'> Kĩ thuật hút thuốc.
Giáo viên chủ nhiệm đâu dễ cho qua, nghiêm mặt. “Thuốc