Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2712 lượt.

ng vẫn rất vui mừng. Vui mừng rồi chạnh lòng nhớ tới Kiều Mục, sở dĩ cô có thể nói tiếng phổ thông lưu loát như vậy cũng vì cậu. Đáng tiếc, người ta ở tận Thượng Hải xa xôi, không thể biết thành tích cô vừa đạt được, cũng không thể nhìn thấy khoảnh khắc cô trở thành “giai nhân” đứng trên sân khấu.
Nhưng cũng có người được chứng kiến khoảnh khắc Tần Chiêu Chiêu trở thành “giai nhân” ngâm thơ mà đem lòng thích cô, ấy là một nam sinh lớp Xã hội 2. Cậu ta hễ rảnh rỗi lại chạy sang cửa sổ phòng học lớp Xã hội 3 nghiêng ngó nhìn quanh. Có lần, một đám nam sinh chạy theo đứng ngoài cửa xì xào: “Ai, ai, rốt cuộc là ai thế?”
“Chính là người mặc váy hồng thi ngâm thơ hôm đó, cô ấy không đứng trên bục biểu diễn thôi.”
“Lúc ấy mình đứng ở sau sân khấu, cách xa quá chẳng nhìn rõ. Trông cũng không tồi nhỉ, mắt to quá, giống Tiểu Yến Tử ghê.”
“Ờ đúng rồi, mình cũng bảo cô ấy mắt to giống Tiểu Yến Tử mà. Có điều tính cách thì không giống, nghe bảo cô ấy nhã nhặn, bình thản lắm.”
“Bình thường thì nhã nhặn, bình thản thế thôi, chứ lúc nổi xung lên cũng lợi hại lắm đó. Các cậu còn nhớ chuyện năm ngoái có một nữ sinh bị bạn bắt nạt đã xách dao đuổi theo cậu ta không? Chính là cô ấy đấy!”
“Óa, ra là cô ấy hả? Cô ấy tức lên thì có khác gì Tiểu Yến Tử liều mạng đâu!”
Thời trung học, nếu bạn thích một bạn lớp khác, mọi người trong lớp bạn sẽ thường xuyên tò mò chạy qua xem mặt rồi bình phẩm đủ kiểu về người ta. Ngày đó Hoàn châu cách cách bắt đầu nổi tiếng, cặp mắt to của Tần Chiêu Chiêu liền bị đem ra so với Tiểu Yến Tử.
Nghe người ngoài cửa bình phẩm, đánh giá mình đủ kiểu, Tần Chiêu Chiêu vừa thẹn vừa quẫn, mặt đỏ bừng tới tận mang tai.
“Các cậu xem kìa, cô ấy xấu hổ đấy, đỏ hết mặt lên rồi.”
Nữ sinh xấu hổ thẹn thùng càng làm nam sinh hăng hái, một cậu còn cao giọng hát: “Đóa hồng ngượng ngùng âm thầm nở…”
Cả đám lại cười xôn xao ngoài cửa sổ, tới tận khi có tiếng hét vang cắt đứt: “Ồn chết được, lên cơn cả đám à?”
Lâm Sâm không thể nhịn được nữa, bởi vì… bởi vì đám nam sinh đứng bên cửa sổ kia cứ ha hả không thôi làm ảnh hưởng tới chuyện ngủ của cậu khiến lửa giận bùng lên.
Mấy nam sinh ngoài cửa cũng không vừa, định thần lại là lập tức đốp trả: “Lên cơn đấy thì sao, ảnh hưởng gì tới cậu à?”
“Muốn lên cơn thì về lớp ấy, đừng làm ầm ở đây ảnh hưởng tới tôi ngủ.”
“Muốn ngủ sao không về nhà mà ngủ, ai bảo cậu nằm ngủ trong lớp? Bị ồn chết cũng đáng đời.”
Chu Minh Vũ lập tức lên tiếng ủng hộ Lâm Sâm: “Uầy uầy uầy, đây là chỗ của ai thế nhỉ? Đây là phòng học của lớp 3 chúng tôi đấy nhé! Mộc Mộc muốn học hay ngủ thế nào là việc của cậu ấy, mấy học sinh lớp ngoài các cậu chạy sang đây làm loạn cái gì? Còn định quấy rối con gái lớp tôi nữa. Về đi về đi, muốn lên cơn thì về mà lên cơn với con gái lớp các cậu ấy!”
Hai bên mạnh miệng lời qua tiếng lại. Nếu không phải chuông vào giờ vang lên đúng lúc, mấy nam sinh kia phải hậm hực về lớp, chỉ sợ từ động khẩu đã chuyển sang động thủ luôn rồi.
Sau trận cãi nhau ầm ĩ, Vu Thiến liền vỗ vỗ vai Diệp Thanh ngồi trước, nhỏ giọng: “Mình phát hiện ra từ ngày bị cậu lơ đi, Mộc Mộc xấu tính hẳn.”
“Liên quan gì đến mình chứ!” Diệp Thanh phẩy tay, giọng không quan tâm, nhưng giọng nói vẫn chứa một chút tự đắc.






Thứ Sáu nọ, tan việc về nhà, mẹ Tần Chiêu Chiêu đưa cho cô một chiếc đài chạy băng. Đây vốn là đồ con bà chủ tiệm nơi mẹ cô làm việc bỏ đi, bà muốn con gái có đồ để tiện học tiếng Anh nên xin mua lại của bà chủ. Bà chủ rất hào phóng, vừa bán vừa cho còn tặng thêm một bộ băng học tiếng Anh.
Mặc dù máy cũ rồi nhưng Tần Chiêu Chiêu vẫn vô cùng thích thú. Từ ngày thỉnh thoảng mượn được máy nghe nhạc của Vu Thiến, cô càng mong mình cũng có thể có một chiếc mang theo bên cạnh, khi nào cần có thể nghe, không nhất thiết phải chờ Vu Thiến không dùng nữa mới mượn. Đài chạy băng cũng có thể dùng để nghe nhạc, từ nay cô không cần phải mượn máy nghe nhạc của người khác nữa.
Chiếc đài chạy băng cũ này là món đồ “xa xỉ” nhất mà Tần Chiêu Chiêu có. Tuy Vu Thiến thường nói nghe nhạc bằng đài chạy băng không được hay lắm nhưng với Tần Chiêu Chiêu cũng chẳng sao, dẫu không thật tốt nhưng có còn hơn không, cô cũng đủ thỏa mãn rồi.
Ngày ấy, trong trường không ai không thích nghe nhạc. Giờ tự học buổi tối rất nhiều học sinh đeo tai nghe vừa đọc sách, làm bài vừa nghe nhạc. Âm nhạc cũng quan trọng như không khí, thiếu đi giống như thiếu hơi thở, không thể yên tâm học hành. Bạn bè cũng thường xuyên trao đổi cho nhau băng đĩa nghe nhạc.
Thập niên 90 của thế kỷ trước, ngôi sao ca nhạc nổi tiếng nhất Trung Quốc phải kể tới Tứ đại Thiên vương. Người Hồng Kông từng nói vui, Tứ đại Thiên vương hùng bá âm nhạc Hồng Kông suốt thập niên 90. Kỳ thực, không chỉ ở Hồng Kông, ngay trong lục địa cũng không có ca sĩ nào vượt qua được bốn người họ. Từ cụ già sáu, bảy mươi tới em nhỏ bốn, năm tuổi, ai ai cũng có thể kể vanh vách tên của bốn người được mệnh danh Thiên vương. Có thể nói, họ hoàn toàn


Snack's 1967