Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2729 lượt.
hà cũng vì chuyện này, đã thế còn lắp thêm điện thoại… Tất cả đều vì chút sĩ diện cho cô. Hai má cô nóng bừng, mặt đỏ tới tận mang tai.
Sửa nhà, Tần ba cẩn thận ghi chép hết mọi khoản thu chi, cuối cùng xem lại hết tổng cộng tám ngàn chín trăm bốn mươi sáu đồng bảy hào. Ông sống đến năm chục tuổi đầu, lần đầu tiên dám tiêu số tiền lớn đến thế.
Nhà sửa xong, người đầu tiên Tần Chiêu Chiêu mời tới chơi là Đàm Hiểu Yến. Đàm Hiểu Yến cũng thích “nhà mới” này lắm, ngắm hết chỗ này đến chỗ kia, còn tấm tắc khen ngợi chỗ nào cũng đẹp.
“Cậu đừng khen nhà mình đẹp mãi thế, đảm bảo nhà mới của cậu trang hoàng xong sẽ đẹp hơn nhà mình nhiều.”
Năm ngoái nhà Đàm Hiểu Yến đã góp vốn xây nhà vào nhà máy Hồng Cơ, giờ sắp được chuyển sang nhà mới. Đàm Hiểu Yến một mực thuyết phục ba mẹ góp vốn xây nhà vì ở nhà tầng tập thể thật sự rất khó chịu. Chật chội, chen chúc hay ồn ào đều có thể bỏ qua được chứ cỗ quan tài chình ình giữa lối đúng là ngứa mắt không chịu nổi. Cô còn khăng khăng nếu ngày ngày ra ra vào vào thấy cỗ quan tài ngự ở đó, sớm muộn gì mình cũng hóa điên mất.
Cuối cùng mẹ cô đành rứt ruột bỏ ra bốn vạn đồng góp vào nhà máy để xây nhà mới. Cả ngày vất vả dãi nắng dầm sương, chật vật với gánh hàng nhỏ, kiếm tiền không dễ dàng nên bỏ tiền ra chỉ lo có gì sơ suất. Mà chủ đầu tư có phần nhập nhèm khi chọn đơn vị thi công, người cung cấp vật liệu… đã vơ vét được không ít tiền hoa hồng. Trong xã hội, những chuyện như vậy không xa lạ gì, nhìn mãi cũng quen mắt; có chức quyền không tranh thủ đến khi hết nhiệm kỳ thì vô dụng, vơ vét kiếm chác được coi là bản lĩnh, tiền đưa tới cửa ai nỡ bỏ qua đây? Vì thế dẫu bỏ ra bạc vạn nhưng nhà cửa vẫn gặp đủ chuyện này chuyện kia; thông báo cả toà nhà sẽ trang bị đồng nhất, giá đắt chất lượng tầm thường, nhìn qua là biết có giở trò mèo. Nhà đầu tư suốt ngày chần chừ công khai báo cáo chi tiêu, người dân hùn vốn xây nhà bức xúc dọa sẽ tố cáo lên thành phố.
Chủ đầu tư thản nhiên như không. “Hoan nghênh quần chúng giám sát tố cáo, nhưng muốn tố cáo lên thành phố nhất định phải có chứng cứ; không có chứng cứ rõ ràng thì chẳng có thành phố nào thụ lý đâu.”
Tất nhiên Tần Chiêu Chiêu biết, cô liền đọc lại một lượt các bài tập được giao cho cậu ta, đọc một câu, cậu ta lặp lại một câu; những chỗ không nghe rõ còn hỏi đi hỏi lại thêm lần nữa, mất một lúc mới xong. Thật không ngờ Lâm Sâm lại cẩn thận đến vậy.
“Thế là hết rồi, còn gì nữa không?”
“Hết rồi, cảm ơn cậu.”
“Không có gì, khỏi cảm ơn.”
Dập máy, Tần Chiêu Chiêu cũng quên béng việc này. Một cuộc gọi nhầm, tiện thì giúp đỡ, không đáng để tâm.
Xuân ấm áp, hoa cỏ từ từ bung nở, lại thêm một lần đi chơi xuân.
Học sinh lớp mười một đặc biệt chú ý dịp đi chơi xuân này. Đây là lần du xuân cuối cùng của thời trung học, sang năm lớp mười hai rồi, đừng mong còn có cơ hội mà du xuân đạp thanh; vì thế mọi người đều thầm nhủ năm nay nhất định phải chơi, chơi cho thật vui vẻ, chơi đến thỏa mới thôi. Năm nay nhà trường tổ chức cũng không tệ, không đi leo núi ở ngoại thành nữa mà đi thăm một khu thắng cảnh hồ đẹp đẽ, náo nhiệt ở thành phố gần đó. Sáng sớm xuất phát, trời không thật đẹp, mưa xuân lắc rắc không cản được sự nhiệt tình, hứng khởi của mọi người. Tất cả có mặt đúng giờ ở sân thể dục, cả lớp không thiếu một ai.
Bảy giờ sáng, mấy chiếc xe du lịch chở đầy học sinh đang vô cùng hăm hở bắt đầu cuộc du xuân. Dọc đường đi, trong xe không ngớt tiếng nói cười vui vẻ; từng tràng cười trong veo như tiếng chuông gió lanh lảnh lọt ra ngoài.
Tất nhiên, năm nay Tần Chiêu Chiêu không còn buồn rầu ngồi một mình ở cuối xe nữa. Bây giờ quan hệ của cô và các bạn đã tốt hơn, dẫu không có tri âm tri kỷ nhưng ngồi chung tán gẫu thì không thành vấn đề. Có điều, chuyến này đi xa, phải ngồi xe lâu, đi được hai tiếng cô cảm thấy mình bị say xe. Mùi xăng nồng nồng cùng mùi da trong xe càng lúc càng khiến người ta buồn nôn, đã cố ăn thật nhiều ô mai và gừng mà vẫn không hết, cuối cùng nhịn không nổi cô đành ghé vào cửa sổ nôn thốc nôn tháo. Trên đường đi, không chỉ có Tần Chiêu Chiêu, rất nhiều nữ sinh cũng bị say xe nôn mửa nhưng cô là nôn ác nhất, lục tục tới bốn lần. Có bạn cùng lớp tốt bụng đưa thuốc chống say cho cô, vừa uống được mười lăm phút là viên thuốc cũng ra ngoài nốt.
Chật vật mãi mới đến nơi, Tần Chiêu Chiêu mặt mày nhợt nhạt lao khỏi xe như chạy nạn; đứng bên hồ hít thở không khí trong lành cảm thấy thoải mái hơn ít nhiều.
Giáo viên dẫn đoàn nhắc nhở mọi người một số vấn đề rồi cho phép vui chơi tự do. Tần Chiêu Chiêu liền đi cùng nhóm Vu Thiến, Cung Tâm Khiết, Diệp Thanh, tùy ý thưởng thức cảnh sắc núi sông tươi đẹp.
Cảnh hồ như tranh vẽ, nước xuân biêng biếc tựa sắc trời, cỏ non mượt mà, trăm hoa đua nở, rực rỡ như sắc xuân ngất ngây, hồng rực một mảnh xuân kiều diễm. Trời có mưa lắc rắc, mưa xuân lả lướt trong gió, một thiên nước biếc thêm khói sóng mênh mang lại càng mông lung mị hoặc.
Mưa xuân như tơ chuốt, dính ướt áo mềm. N