XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342749

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2749 lượt.

ữ sinh cẩn trọng bung ô đi trước; nam sinh tùy tiện quá nửa ngại mưa bụi mà mở ô, mưa không lớn, dầm mưa một chút cũng chẳng sao. Cũng có nam sinh đỡ ô cho nữ sinh, dưới tán ô hai người một đôi kề vai sóng bước.
Mùa xuân là mùa vạn vật sinh sôi, cũng là mùa xuân tình cùng hoa tranh nhau đua nở. Thời cổ đại, biết bao câu chuyện tài tử giai nhân cũng từ du xuân đạp thanh mà ra. Đến thời hiện đại vẫn vậy, mỗi năm du xuân về, trong trường lại có thêm vài đôi tình nhân. Nam nữ sinh trẻ trung cùng nhau du ngoạn thanh sơn lục thủy, “làn thu thủy, nét xuân sơn” mị hoặc hơn cả cảnh sắc, mê đắm không uống mà say…
Cung Tâm Khiết đột nhiên phát hiện ra. “Diệp Thanh, cậu xem Mộc Mộc cứ đi theo bọn mình suốt kìa.”
Cô vừa nói xong, cả mấy nữ sinh đều vô thức quay lại nhìn, quả nhiên Lâm Sâm và Chu Minh Vũ đang chầm chậm đi đằng sau họ. Hai người không mở ô, mưa bụi li ti như mạt trầm lắc rắc trên người. Chu Minh Vũ núp dưới cái túi quai chéo, Lâm Sâm mặc một chiếc áo khoác màu lục, kéo mũ áo che đầu, hai tay nhét túi quần, nhàn nhã bước theo, dáng vẻ tiêu sái, thờ ơ.
Vu Thiến cười dài. “Hôm nay trông Mộc Mộc cũng phong nhã ghê nhỉ, trước giờ chưa thấy cậu ta mặc cái áo xanh này lần nào, mặc vào trông cũng ra dáng cây ngọc đón gió nhỉ!”
Diệp Thanh “hừ” nhẹ một tiếng. “Cậu ta thì cây ngọc đón gió cái nỗi gì, cùng lắm là cây trúc thẳng đuột mà thôi. Chúng mình đi nhanh lên, đừng để ý tới mấy cái đuôi theo sau.”
Kỳ thực Lâm Sâm hôm nay đúng là có chút “cây ngọc đón gió” như Vu Thiến nói. Cậu ta không phải kiểu tuấn mỹ, ngũ quan tinh xảo nhưng mặt mày vuông vắn dạng chữ quốc, thoạt nhìn cũng sáng sủa. Dáng người cao ráo, rắn rỏi, mạnh mẽ, lại thêm chiếc áo khoác màu xanh lục, nhìn cậu ta như một cây bạch dương nhỏ thẳng tắp, sức sống mạnh mẽ. Diệp Thanh ngoài miệng chê người ta như cây trúc gầy nhưng ánh mắt liếc về phía cậu ta lại cất giấu một niềm hoan hỉ mơ hồ.
Các bạn đều rảo bước, chỉ riêng Tần Chiêu Chiêu tụt lại, vừa quay lại nhìn, cô không kìm được ngoái lại thêm một lần, rồi lại một lần nữa, trong mắt ẩn chứa suy nghĩ gì đó, đi mãi vẫn chưa đuổi kịp mọi người. Đến tận lúc Vu Thiến ngoái đầu gọi: “Tần Chiêu Chiêu, nhanh lên chút nào!”, cô mới sực tỉnh. “A, đến ngay đây!”
Vừa nhanh chân đuổi theo vừa ngoái đầu trông lại. Bóng dáng trùm mũ bước đi trong làn mưa bụi kia như nam châm hút tầm mắt của cô, cứ nhìn mãi, nhìn mãi.
“Mộc Mộc, Tần Chiêu Chiêu cứ quay lại nhìn cậu kìa!”
Không cần Chu Minh Vũ nhắc, Lâm Sâm cũng biết Tần Chiêu Chiêu đang quay lại nhìn mình. Cô ngoái lại ba lần, nhìn cậu ba lần, mỗi lần ánh mắt ấy lại như cục đá ném xuống đáy lòng cậu làm nước văng khắp nơi, dẫu vậy, ngoài mặt cậu vẫn bình lặng như nước, làm bộ bất vi sở động[1'>. “Cô ấy nhìn gì mình chứ? Trên mặt mình dính gì à?”
[1'> Không có động tĩnh gì.
Chu Minh Vũ càng lúc càng nhận ra tên tiểu tử này rất có tài giả bộ! Trên đường đi, Tần Chiêu Chiêu say xe nôn thốc nôn tháo, cổ cậu ta cũng nghiêng tưởng rụng được luôn - nghiêng mãi về phía Tần Chiêu Chiêu đằng sau. Cá một trăm đồng là cậu ta đang chú ý tình hình của cô.
Xuống xe rồi Lâm Sâm mới thở phào một hơi. Sao tự nhiên lại thở phào, người khác không biết, riêng Chu Minh Vũ biết rõ. Mà từ lúc xuống xe Lâm Sâm vẫn cố ý bám phía sau đám Tần Chiêu Chiêu, nhìn qua cũng thấu tâm tư cậu ta cố tình che giấu, thế mà lúc nào cũng sống chết không nhận.
Chu Minh Vũ muốn đùa lại, cố ý hạ giọng, giả vờ thần bí: “Mình cảm thấy cô ấy không phải không có ý với cậu đâu, thế nên mới nhìn cậu suốt.”
Mắt Lâm Sâm sáng bừng, lời nói có phần kích động: “Cậu bảo cô ấy… có ý… với mình á?”
“Có thể lắm chứ, nếu không thì cô ấy cứ quay lại nhìn cậu làm gì? Đấy, xem kìa, lại quay lại rồi!”
Lâm Sâm ngẩng mặt nhìn, chuẩn xác đón nhận ánh mắt Tần Chiêu Chiêu đang từ xa trông lại. Ba lần trước cô quay lại nhìn cậu đều giả vờ không biết, không nhìn thẳng vào mắt cô. Chu Minh Vũ ở đây, cậu không muốn để thằng bạn có thêm cớ để suốt ngày lảm nhảm cậu thích Tần Chiêu Chiêu, vì thế phải ra sức thờ ơ với cô.
Giờ đây, bốn mắt nhìn nhau, cậu thẳng thắn đón nhận ánh mắt cô. Tần Chiêu Chiêu có chút ngượng ngùng, hai má đỏ bừng như cánh đào thắm, xấu hổ nhìn cậu cười cười. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy… Lòng Lâm Sâm “rầm” một tiếng, tưởng như vừa có gì sụp đổ… Ôn nhu, mềm mại vỡ vụn.
Chu Minh Vũ lại có cớ thêm mắm dặm muối: “Đấy cậu xem, cô ấy còn cười với cậu nữa kìa, cười xấu hổ nhé. Thế này không phải có ý với cậu thì là gì? Nếu không có ý thì sao lại nhìn về phía này mà cười?”
Nghe mấy lời này cũng thật xuôi tai, nhớ lại khi nãy Tần Chiêu Chiêu vừa quay lại vừa e lệ, rụt rè mỉm cười, lòng Lâm Sâm ngập tràn vui vẻ như buồm no gió. Đúng thật! Cô chẳng những quay đầu lại nhìn cậu mà còn ngượng ngùng cười với cậu. Cô cười rộ như vậy thật đẹp, sao lại có thể cười đẹp đến vậy được nhỉ? Hơn nữa, hình như cô có ý với cậu thật! Ít ra thì trông có vẻ là như vậy. Chẳng qua giờ cũng chỉ đoán mò, chưa thể nắm chắc, cậu vẫn cố trấn định bản thân: “Cô ấy có ý cũng chẳng liên quan tới mình!”