Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.

thuốc lá. Luật sư đưa bao thuốc cho anh, anh đưa Tôn Chí Quân, không chút khách khí, rút lấy một điếu, lại hỏi tiếp: “Có bật lửa không?”
Luật sư nhìn Nhiếp Vũ Thịnh, rồi đưa bật lửa cho Tôn Chí Quân. Anh ta châm lửa, rít vài hơi thật sâu, bấy giờ mới nói: “Xem ra anh biết hết rồi hả?”
Nhiếp Vũ Thịnh không muốn nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát Tôn Chí Quân. Tôn Chí Quân búng tàn thuốc, đột nhiên bật cười “phì” một tiếng, nói: “Nhìn cái gì chứ? Không lẽ nhìn mặt tôi là biết tại sao Đàm Tĩnh năm đó lại lấy tôi sao?”
Nhiếp Vũ Thịnh không muốn hỏi một câu như thế, anh chẳng nói gì, chỉ im lặng nhìn Tôn Chí Quân. Tôn Chí Quân lại hút vài hơi rồi dụi điếu thuốc xuống bàn dập tắt, mặc cho đầu thuốc lá để lại trên bàn một vệt sém. Anh ta nói: “Nếu không phải anh vừa lôi tôi ra khỏi nhà giam thì tôi đã cho anh một đấm rồi. Có gì mà phải giả vờ? Muốn hỏi thì hỏi đi! Đàm Tĩnh tại sao lại lấy tôi? Cô ta không muốn con mình ra đời mà không có hộ khẩu! Đàm Tĩnh nghe nói trẻ nhỏ sinh ra phải có giấy chứng sinh mới nhập được hộ khẩu, nhưng chỉ bệnh viện nơi sinh mới có thể cấp giấy chứng sinh. Anh biết không? Hồi đó tôi thấy cô ta một mình vác cái bụng bầu nhìn rất khổ sở bèn nói, ở quê chúng tôi có người quen là có thể làm giấy chứng sinh, còn có thể viết ngày tháng trong giấy sớm hơn, nhưng phải có giấy đăng ký kết hôn trước đã. Ban đầu Đàm Tĩnh không chịu, nhưng không có giấy chứng sinh thì con không có hộ khẩu, mà sau này đi nhà trẻ, tiểu học đều cần hộ khẩu hết. Dù đóng tiền học trái tuyến chăng nữa, cũng phải có hộ khẩu. Đàm Tĩnh suy nghĩ suốt mấy ngày, cô ta là người rất dễ mềm lòng, chỉ sợ con sau này bị thiệt thòi, cuối cùng bèn theo tôi về quê làm giấy đăng ký kết hôn.”
Nhiếp Vũ Thịnh vẫn không nói gì, nhưng bàn tay bên dưới bàn đã siết lại thành nắm đấm.
“Lúc đó hình như cô ta có mang Bình Bình đã bảy tám tháng, tôi còn nhớ lúc trên xe về quê, đường sá gập ghềnh, xe lắc lư suốt, tôi còn lo cô ta trở dạ giữa đường nữa chứ. Về quê làm giấy kết hôn rồi, cô ta còn bỏ tiền bày mấy bàn rượu, nói mình đã nợ tôi ân tình, không muốn nợ tiền nữa. Anh bảo có phải dở hơi không?”
Tôn Chí Quân vừa kể vừa cười thờ ơ, vậy mà Nhiếp Vũ Thịnh lại thấy tim như bị dao cứa, dáng vẻ dè dặt miễn cưỡng của cô hiện ra rành rành trước mắt anh. Anh từng hận Đàm Tĩnh, thậm chí trong khoảnh khắc vừa rồi anh cũng hận cô. Nhưng Tôn Chí Quân càng kể với dáng vẻ thờ ơ như vậy, anh lại càng thấy khó chịu. Anh không thể ngờ Đàm Tĩnh lại từng phải chịu khổ như vậy. Hồi đó cô còn rất trẻ, vừa mất đi người thân duy nhất không lâu, lại vứt bỏ hết mọi thứ vốn có, rốt cuộc cô làm thế nào vượt qua được?
“Sau đó thì anh biết cả rồi, đứa trẻ vừa sinh ra đã có bệnh. Đàm Tĩnh dốc hết tiền cho nó, đến giờ vẫn chưa chữa được.” Tôn Chí Quân đột nhiên nhếch mép cười, “Nhưng giờ anh đã biết hết còn gì? Tốt rồi, lần này cô ta không cần lo lắng nữa, có ông bố đẻ giàu sụ như anh thì còn lo gì nữa chứ?”
Nhiếp Vũ Thịnh cố nén cảm xúc, nói: “Là cô ấy yêu cầu bảo lãnh anh ra.”
Tôn Chí Quân lại cười, ngữ khí đầy khiêu khích: “Vợ chồng một ngày nên nghĩa, vợ đối với tôi thì khỏi nói.”
Nhiếp Vũ Thịnh phải dùng hết sức lực toàn thân mới nén được cơn kích động muốn lao tới đấm thẳng vào mặt Tôn Chí Quân. Anh không muốn dài dòng thêm nữa, chỉ nói: “Vậy anh hãy khuyên Đàm Tĩnh, chúng tôi đã đáp ứng mọi yêu cầu của cô ấy rồi, cô ấy không cần đứa trẻ nữa, tôi cũng đã đồng ý đưa một triệu tệ, mong cô ấy hãy từ bỏ quyền giám hộ đi.”
“Cái gì? Một triệu?” Dường như Tôn Chí Quân còn chưa nghĩ thông, một lúc sau mới cười khẩy: “Anh Nhiếp ạ, anh cũng quá keo kiệt đấy, có một triệu mà đòi đưa thằng bé đi à? Chúng tôi mất bao nhiêu tâm huyết mới nuôi lớn được nó. Một triệu? Ai thèm chứ!”
“Là cô Đàm yêu cầu một triệu.” Luật sư kịp thời nói xen vào một câu, “Hơn nữa anh Nhiếp là cha đẻ của đứa trẻ, anh ấy có quyền yêu cầu quyền giám hộ.”
“Tôi nói chuyện với anh đấy à?” Tôn Chí Quân hầm hầm. “Họ Nhiếp kia, tôi không cần biết ông già giàu sụ của anh có tiền có thế ra sao, có điều, việc Đàm Tĩnh không đồng ý thì tôi cũng không đồng ý. Anh là cha đẻ của Bình Bình, đúng thế. Nhưng Đàm Tĩnh là mẹ đẻ của Bình Bình! Cô ấy đã khổ sở nuôi nó lớn ngần này, hao phí bao nhiêu tâm huyết anh có biết không? Vì nó mà cô ấy bạc cả tóc. Giờ tự nhiên anh ở đâu nhảy ra, đưa tiền? Có tiền là mua được con sao? Được, anh có quyền có thế, kiện thì cứ kiện, đợi lúc ra toà, hỏi thằng bé xem nó muốn theo ai?”
Trông bộ dạng càn quấy của Tôn Chí Quân, luật sư vừa tức vừa buồn cười, đang định lên tiếng thì Nhiếp Vũ Thịnh ngăn lại, nói: “Chính miệng Đàm Tĩnh nói, cô ấy không cần đứa trẻ nữa, cô ấy đòi tôi một triệu.”
“Tôi không tin! Cô ta coi đứa trẻ đó còn quan trọng hơn tính mạng mình, đưa đứa trẻ cho anh, trừ phi cô ta không muốn sống nữa!”
Nói xong câu đó, Tôn Chí Quân đột nhiên biến sắc, đứng dậy đi thẳng ra ngoài. Luật sư định ngăn lại nhưng bị anh ta đẩy cho lảo đảo suýt ngã. Nhiếp Vũ Thịnh mất hai giây mới sực hiểu ra, cũng biến hẳn sắc mặt, vội vàng đi ra. Không ngờ


Old school Swatch Watches