Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342400

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2400 lượt.

vừa ra khỏi cửa thì bị Tôn Chí Quân kéo lại: “Đàm Tĩnh ở đâu?”
“Tôi
Tôn Chí Quân vung tay đấm một cú khiến Nhiếp Vũ Thịnh loạng choạng. Luật sư chạy lại đẩy anh ta ra, quát: “Dừng lại ngay!”, vừa nói vừa rút điện thoại gọi cảnh sát. Tôn Chí Quân chẳng thèm quan tâm, chỉ nói: “Được thôi, cứ nhốt tao lại đi. Họ Nhiếp kia, tao muốn đánh mày lâu rồi, mày có giỏi cứ nhốt tao lại đi! Mẹ kiếp, bây giờ mày lại thò mặt ra tranh quyền giám hộ với Đàm Tĩnh à! Lúc Đàm Tĩnh sinh con bị băng huyết suýt nữa thì mất mạng, mày ở đâu hả? Cả đời cô ta không chịu cầu luỵ ai, huống hồ là van vỉ tao, vậy mà vì thằng bé bị bệnh tim bẩm sinh, Đàm Tĩnh đã khóc ngất năm lần bảy lượt, cầu xin tao cho vay tiền chữa bệnh. Đến mạng sống cô ta cũng không cần nữa, sinh xong chưa được một tháng đã muốn đi làm kiếm tiền, lúc đó mày ở đâu? Bao năm nay, cô ấy đoạn tuyệt qua lại với bạn bè người thân, vì không thể trả được số tiền đã vay, cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp người ta nữa, lúc ấy mày ở đâu, hả, hả? Họ Nhiếp kia, hôm nay mày thò đầu ra đòi giành quyền giám hộ, giỏi lắm! Có giỏi thì nhốt tao lại đi, để xem Đàm Tĩnh có giao con cho mày không? Một triệu? Không phải mày vẫn cậy có nhiều tiền sao? Không phải mày ức hiếp Đàm Tĩnh không có tiền trị bệnh cho con sao? Nếu Đàm Tĩnh có tiền trị bệnh cho con, để xem cô ta có ngó ngàng đến mày nữa không? Mày muốn ép cô ấy đến chỗ chết đúng không? Cô ấy nợ mày à? Ép chết cô ấy mày vui lắm sao?”
Câu cuối cùng gần như anh ta đã gầm lên. Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào nữa, đầu ngón tay lạnh toát. Nghe người khác kể về những nỗi khổ Đàm Tĩnh phải trải qua là điều anh khó chịu đựng nhất. Kỳ thực anh không thể tưởng tượng được mấy năm vừa rồi, Đàm Tĩnh làm sao vượt qua nổi. Đến Tôn Chí Quân còn biết những nỗi vất vả của cô, vậy mà trong mắt cô, anh lại tồi tệ đến mức đó, cô thà chịu đựng mọi khổ nạn trên đời cũng không mở miệng cầu xin anh.
Thật ra, khi đã thật sự tuyệt vọng cô cũng từng lên tiếng, ví dụ như lần cô đòi anh năm vạn, nhưng anh chỉ đưa ba vạn, còn ném cả đống tiền vào mặt cô. Khi cô quỳ xuống nhặt từng tờ thì anh bỏ đi không thèm quay đầu lại. Trước sự bức ép của số mệnh, chắc trái tim cô đã tan nát từ lâu. Cuối cùng, ở khách sạn, khi cô đòi anh mười vạn tệ, trong đôi mắt cô đã trống rỗng đến nước mắt cũng không còn nữa.
Rốt cuộc Đàm Tĩnh đã hận anh đến mức nào, mới miễn cưỡng mỗi khi đòi tiền anh như thế? Thậm chí cô thà chấp nhận để con mạo hiểm làm phẫu thuật thử nghiệm, cũng không muốn cho anh biết sự thật.
Rốt cuộc cô hận đến mức nào mà không chấp nhận anh là cha đẻ của thằng bé. Anh không muốn nghĩ đến điều này, bởi cứ nghĩ đến nó, tim anh liền thắt lại. Nhưng từng lời của Tôn Chí Quân như từng viên đạn găm vào người, bắn nát lục phủ ngũ tạng anh. Một đấm này của Tôn Chí Quân đấm vào mặt anh, nhưng tim anh còn đau hơn, đau đến mức không nói nổi thành lời.
Nhiếp Vũ Thịnh kéo tay luật sư lại, tỏ ý đừng gọi cảnh sát. Anh không nói năng gì, chỉ trơ mắt nhìn Tôn Chí Quân bừng bừng lửa giận bỏ đi. Đàm Tĩnh đang ở đâu? Thật ra anh cũng không biết. Rốt cuộc anh đã làm gì sai? Tại sao Đàm Tĩnh lại đối xử với anh như vậy? Anh cũng không biết nữa. Anh chỉ biết Đàm Tĩnh hận mình, điều đó khiến anh hoàn toàn tuyệt vọng.
Trong một thời gian dài, anh cảm thấy mình hận Đàm Tĩnh, hận cô vô tình rời bỏ anh, hận cô lấy chồng sinh con như không có chuyện gì. Nhưng trong khoảnh khắc biết được chân tướng sự việc, người anh hận lại chính là bản thân mình. Hiện giờ Đàm Tĩnh đã trở thành một vết thương, chạm vào là đau, không chạm vào cũng đau. Tại sao cô ấy lại sinh con ra? Để hôm nay đòi anh một triệu sao?
Anh đã không còn ôm ấp bất cứ hy vọng nào với Đàm Tĩnh nữa. Trong một thời gian rất dài, anh luôn nghĩ nếu Đàm Tĩnh trở về, nói rằng cô đã gạt anh, cô chưa bao giờ muốn rời xa xanh, thì anh sẽ tin, rồi ôm lấy cô vào lòng, tiết lộ với cô rằng anh vẫn luôn chờ đợi giây phút này, cả đời này sẽ không để cô rời xa anh nữa. Nhưng giờ đây, khi Đàm Tĩnh thực sự quay về, dường như hai người họ đã không thể trở lại như xưa được nữa.
Lúc trẻ tuổi ngây ngô, tựa hồ cảm thấy mọi việc đều dễ như trở bàn tay. Người mình thích cũng thích mình, đôi lòng hoà hợp không có gì là thần kỳ cả. Anh thích Đàm Tĩnh, yêu Đàm Tĩnh, đó dường như chỉ là bản năng. Còn Đàm Tĩnh đối với anh thế nào? Sau khi làm tổn thương anh, cô liền rời bỏ, đến khi quay lại, cô vẫn là một câu hỏi lớn. Vào khoảnh khắc khi biết được đứa trẻ kia là con mình, tận đáy lòng anh từng loé lên một tia hy vọng cuối cùng. Nhưng đến giờ tia hy vọng đó cũng đã bị dập tắt hoàn toàn rồi.
Đàm Tĩnh đã nói, cô chưa bao giờ yêu anh.
Cho dù không muốn thừa nhận, thì đến hôm nay anh cũng không thể không đối diện với sự thực này.
Cô thật sự chưa bao giờ yêu anh.
Tuy Tôn Chí Quân giận dữ nhưng không hề mất lý trí. Nghĩ một lúc anh ta liền chạy đến phòng bệnh khoa Ngoại Tim mạch, y tá nhận ra anh ta chính là người đã gây chuyện hôm đó nên phớt lờ, chẳng hỏi han gì. Tôn Chí Quân quên mất số phòng của Bì