Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.
có lỗi! Hoàn toàn không có lỗi! Cùng lắm xin bộ Y tế phái tổ chuyên gia đến là được chứ gì! Phổ Nhân từ trước đến nay chưa từng xảy ra chuyện như vậy, nếu chúng ta sai, thì cứ chửi chúng ta đi, phải xử lý thế nào thì xử lý thế đó. Bây giờ chúng ta không có gì sai cả, Tiểu Nhiếp, tôi không đồng ý cho cậu nghỉ việc! Nhất định không đồng ý! Bọn họ muốn làm ầm ĩ thế nào thì ầm ĩ thế đó! Cùng lắm khởi kiện lên tòa án, chúng ta theo kiện!
Nhiếp Vũ Thịnh đợi Phó Viện trưởng trút giận xong mới nhẹ nhàng nói: “Thôi chú ạ, chú từng dạy chúng cháu lấy đại cục làm trọng mà. Cứ để họ tiếp tục làm ầm ĩ như thế, bệnh viện sẽ không thể hoạt động bình thường được. Lần trước lúc giải quyết sự cố y tế, Viện trưởng Lưu đã nói, chú ấy biết chúng cháu không phục, bản thân Viện trưởng Lưu cũng không phục. Nhưng chúng ta là bệnh viện, chúng ta phải nhanh chóng xử lý những việc này, để cứu chứa thêm nhiều bệnh nhân nữa.”
“Nhưng mười năm học y, hôm nay cậu lại từ bỏ như vậy…”
Nhiếp Vũ Thịnh chợt mỉm cười: “Nhớ lúc mới đến bệnh viện làm việc, Chủ nhiệm Phương từng hỏi cháu, học y mười năm, đã học được nghề bác sĩ coi thứ gì là quan trọng nhất chưa? Lúc đó cháu ngẩn người, nói kỹ thuật quan trọng nhất. Chủ nhiệm Phương nhấn mạnh từng chữ nói với cháu, rằng bệnh nhân quan trọng nhất.”
Nghe những lời này, Phó Viện trưởng không nói gì thêm, chỉ vỗ nhẹ vào vai anh thở dài.
Nhiếp Vũ Thịnh vẫn còn việc phải bàn giao nên từ phòng Viện trưởng đi ra, anh liền quay lại khoa Ngoại Tim mạch. Bên khoa Nhi đã gọi Chủ nhiệm Phương sang bên đó, dù hôm nay khoa Ngoại Tim mạch có cuộc họp điều trần nhưng một sản phụ ở khoa Sản vừa sinh mổ một đứa trẻ toàn thân tím tái, sau khi khoa Sản và khoa Nhi dốc toàn lực cấp cứu, phát hiện đứa trẻ có dị tật về tim mạch rất phức tạp, chủ nhiệm khoa Nhi thấy không ổn, liền gọi điện cho Chủ nhiệm Phương, lập tức quyết định hội chẩn phẫu thuật.
Bệnh viện là như vậy, dù trời có sập xuống nhưng lúc cần cấp cứu cho bệnh nhân, thì vẫn phải cấp cứu trước đã.
Nhiếp Vũ Thịnh xin nghỉ phép một thời gian, những bệnh nhân mà anh tiếp nhận điều trị cơ bản đều đã xuất viện, do vậy công việc không nhiều, việc bàn giao cũng rất nhanh chóng.
Anh Đổng cũng đã vào phòng phẫu thuật, làm phụ mổ cho Chủ nhiệm Phương. Chỉ có Tiểu Mẫn đỏ hoe cả mắt, nhất là khi Nhiếp Vũ Thịnh bàn giao tất cả bệnh án của bệnh nhân, thu dọn đồ đạc cá nhân rồi nói: “Anh đi đây,” Tiểu Mẫn suýt bật khóc, mếu máo: “Sư huynh, anh đợi thầy về hẵng đi, nếu thầy về mà không thấy anh thì biết làm thế nào…”
Nhiếp Vũ Thịnh cười nói: “Ngốc ạ, anh thôi việc không làm nữa chứ có phải đi đến chân trời góc biển đâu, khi nào mọi người muốn gặp anh thì cứ gọi điện, anh mời mọi người ăn cơm.”
Nhiếp Vũ Thịnh thôi việc quá đột ngột nên chưa có mấy người hay. Trong cuộc điều trần của bệnh viện ngày hôm nay, nhiều người đã nghe được chuyện của anh, nên k anh đi qua hành lang khoa Ngoại Tim mạch, rất đông bác sĩ y tá đứng lại chào hỏi, động viên anh mấy câu. Từ thang máy đi xuống, mỗi đồng nghiệp mà anh gặp đều ngỡ rằng anh đang trên đường ra về sau cuộc họp điều trần, nên chỉ gật đầu chào, Nhiếp Vũ Thịnh cũng cười cười gật đầu chào lại, tựa như ngày thường đi làm về vậy. Ra đến tận bãi đỗ xe, ngoái đầu lại nhìn tòa nhà của khoa Ngoại Tim mạch, anh mới thấy lòng đau xót khôn nguôi.
Biết bao lần bị điện thoại cấp cứu lôi dậy lúc nửa đêm, anh đã đỗ xe ở đây, đi về phía toàn nhà sáng rực ánh đèn của khoa Ngoại Tim mạch. Biết bao lần hết giờ tăng ca anh lê đôi chân tê cứng vì đứng mổ ra bãi đỗ tìm xe của mình, có điều, không lần nào anh thấy lưu luyến như lần này. Anh đứng ở bãi đỗ xe, nhìn lại tòa nhà 38 tầng của khoa Ngoại Tim mạch hồi lâu, chẳng biết bao lâu sau, anh mới mở cửa lên xe.
Bảo vệ ở cửa ra của bãi đỗ xe nhìn thấy anh, theo thói quen đợi anh lấy thẻ đỗ xe ra, nhưng thẻ đỗ xe của Nhiếp Vũ Thịnh cùng những giấy tờ chứng nhận công tác khác như thẻ bác sĩ… đều đã bàn giao lại, anh nhớ mang máng xe ngoài bệnh viện thường phải thu phí đỗ xe theo giờ, có điều một giờ bao nhiêu tiền thì chịu không nhớ nổi, đành mở ví tìm tờ 100 tệ đưa cho bảo vệ. Bảo vệ ngây ra một lát rồi cười hỏi: “Bác sĩ Nhiếp, hôm nay quên mang thẻ à? Thôi, anh về đi, lần sau tính luôn vào thẻ cũng được”. Vừa nói, bảo vệ vừa nâng barie lên cho anh ra.
Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Không còn có lần sau đâu, tính luôn lần này đi.”
Bảo vệ lòng đầy thắc mắc, ngập ngừng nhận lấy tiền rồi tìm tiền lẻ trả lại cho anh. Nhiếp Vũ Thịnh nhận tiền, gật đầu chào bảo vệ, nói: “Cảm ơn anh.”
Bảo vệ chợt cảm thấy thần thái của Nhiếp Vũ Thịnh hôm nay hơi khác lạ, nhưng cũng không nghĩ gì nhiều.
Nhiếp Vũ Thịnh lái xe ra khỏi bệnh viện, lòng đầy hoang mang. Sự việc hôm nay xảy đến quá nhanh, quá đột ngột, mãi đến tận bây giờ, anh mới dần dần lấy lại được phản ứng. Bố bệnh nặng, Đông Viễn lâm nguy, anh luôn ở trong trạng thái cực kỳ bận rộn và căng thẳng, tuy rất mệt mỏi nhưng anh vẫn biết rõ mình đang làm gì, mình sẽ làm gì. Anh chỉ là đang tạm thời đối phó với khủng hoảng bất ngờ, anh bi