Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc
Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2511 lượt.
trả giá cao. Bây giờ cổ phiếu của Đông Viễn đã rớt giá không đáng một xu, trên thị trường chỉ có mỗi hắn ta chịu trả giá chúng ta không bán, thì sớm muộn nó cũng thành đống giấy lộn. Hơn nữa nhà họ Nhiếp không còn cơ hội lật lại tình thế nữa đâu, Nhiếp Đông Viễn sắp chết, Nhiếp Vũ Thịnh cũng tiêu đời đến nơi rồi.”
Đàm Tĩnh nói: “Giám đốc Thịnh không thể nói như vậy được, anh đừng lừa tôi.”
Tôn Chí Quân khinh bỉ liếc cô: “Không tin thì đi mà hỏi tay họ Thịnh ấy, cô mới là kẻ ngu ngốc nhất trên đời, cô biết gã Thịnh kia lai lịch thế nào không? Cái giá mà gã ta đưa ra, cô nghe cũng phải khiếp vía ấy!”
Đàm Tĩnh bán tín bán nghi, nhưng cô vẫn tin Thịnh Phương Đình, chứ không muốn tin Tôn Chí Quân. Bèn nói: “Tôi tuyệt đối không thể bán số cổ phiếu ấy được, anh từ bỏ hy vọng đó đi!”
Nghe cô nói câu này, Tôn Chí Quân nổi giận đứng phắt dậy, lớn tiếng: “Mẹ kiếp, cô có từ bỏ hy vọng được không? Nhiếp Vũ Thịnh xong đời rồi! Chính gã họ Thịnh đó nói cho tôi biết, gã ta có bản lĩnh khiến Nhiếp Vũ Thịnh ngay cả bác sĩ cũng không làm nổi nữa! Nhiếp Vũ Thịnh, Nhiếp Vũ Thịnh! Cô tưởng hắn ta ghê gớm lắm, tài giỏi lắm hả? Hắn chỉ là thằng công tử bột cậy thế hiếp người thôi, nếu không có ông già hắn, không có tiền, hắn chẳng là cái thá gì cả! Cô hãy nghe lời tôi, bán số cổ phần đó lấy tiền rồi mang con cao chạy xa bay, đừng xen vào mấy chuyện vớ vẩn của nhà họ Nhiếp nữa! Cô tưởng nhà họ Nhiếp còn hiển hách được như ngày trước sao? Chưa chi cô đã vội mang con đến nhà họ Nhiếp ở, lẽ nào cô định gương vỡ lại lành với thằng họ Nhiếp kia à? Đàm Tĩnh, tôi nói cho cô biết, mẹ kiếp, cô đừng có mơ mộng hão huyền nữa!”
“Bốp!” Đàm Tĩnh dồn hết sức giáng cho Tôn Chí Quân một bạt tai đau điếng. Toàn thân run rẩy vì tức giận, cô nhìn sững bàn tay mình, có nằm mơ cô cũng không ngờ mình lại có thể ra tay tát Tôn Chí Quân. Tôn Chí Quân cũng bất ngờ, nhưng hắn chỉ nhếch mép cười nói: “Được đấy, Đàm Tĩnh! Cô cũng học được thói vung tay đánh người của thằng họ Nhiếp rồi cơ đấy!”
Đàm Tĩnh định thần lại, nói: “Tôi không muốn nói với anh về việc này nữa, cổ phiếu là của Bình Bình, khi nào nó lớn lên sẽ do nó tự quyết định, bán hay không đều là chuyện của Bình Bình. Tôi sẽ không can dự vào chuyện nhà họ Nhiếp, nhưng anh cũng đừng mơ tưởng bán cổ phiếu của Bình Bình. Tôi sẽ không bán số cổ phiếu này cho bất cứ ai, anh cũng đừng hòng bán số cổ phiếu này cho ai! Dù nó có thành đống giấy lộn thì cũng là đống giấy lộn của Bình Bình, không phải của tôi, càng không phải của anh.”
Tôn Chí Quân vứt mẩu thuốc trong tay, khinh bỉ liếc cô: “Đồ ngu!”
Đàm Tĩnh cũng biết mình ngốc, song đi từra, cô lập tức gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh, có điều anh ta tắt máy. Đàm Tĩnh nhớ ra hôm nay anh có cuộc họp điều trần gì đó, nên lại gọi cho Thịnh Phương Đình. Thịnh Phương Đình vui vẻ đồng ý gặp cô, hơn nữa còn hẹn ngay tại văn phòng của anh ta ở công ty Đông Viễn.
Đàm Tĩnh nghe anh ta nói vậy cũng thấy bình tĩnh phần nào. Thịnh Phương Đình đã đồng ý gặp cô, lại hẹn gặp ở Đông Viễn, như vậy có lẽ những lời của Tôn Chí Quân toàn là bịa đặt. Nếu Thịnh Phương Đình muốn gây bất lợi cho Nhiếp Vũ Thịnh thì khi hành sự chắc chắn phải có chỗ giấu giếm, ít nhất cũng không thể hẹn gặp cô ở Đông Viễn được.
Cô đã bỏ sót một khả năng khác, đó chính là Thịnh Phương Đình đã khống chế được toàn cục, nên không phải ngại ngần gì nữa.
Đàm Tĩnh tới bên ngoài văn phòng của Thịnh Phương Đình thì bắt gặp Thư Cầm đùng đùng lao ra từ bên trong, cô cất tiếng chào, nhưng hình như Thư Cầm không hề nghe thấy. Đàm Tĩnh đang lấy làm thắc mắc, thì Thư Cầm đã như một cơn lốc đi thẳng vào thang máy.
Trong văn phòng của Thịnh Phương Đình, trước hàng loạt câu hỏi của Đàm Tĩnh, Thịnh Phương Đình chỉ cười nói: “Đúng vậy, tôi đã nói chuyện với Tôn Chí Quân, đồng thời đề nghị anh ta trao đổi với cô, có điều xem ra anh ta làm không được tốt cho lắm.”
Đàm Tĩnh choáng váng: “Giám đốc Thịnh…”
“Chắc cô đang rất thắc mắc tại sao tôi lại làm như vậy, nói thật, tôi chỉ muốn đoạt lấy quyền khống chế Đông Viễn mà thôi. Thực ra tôi là người của Tập đoàn Khánh Sinh, một cổ đông lớn khác của Đông Viễn, phần lớn mọi người trong Ban lãnh đạo đều ủng hộ tôi, hơn nữa tôi còn là thành viên mới được bầu vào Hội đồng quản trị. Vì thế bây giờ tôi hy vọng có được 5% cổ phần của Bình Bình, đương nhiên nếu cô không muốn bán, thì tôi và Tập đoàn Khánh Sinh cũng chỉ phải vất vả hơn một chút mà thôi. Chúng tôi có thể mở đại hội cổ đông đặc biệt, đề xuất phát hành thêm cổ phiếu, pha loãng số cổ phiếu đứng tên Nhiếp Đông Viễn, cũng chính là số cổ phiếu mà Nhiếp Vũ Thịnh đang nắm giữ, đến lúc đó, thái độ của cô ra sao, đối với chúng tôi, cũng chẳng còn quan trọng.
Đàm Tĩnh hoàn toàn chết lặng, có nằm mơ cô cũng không ngờ Thịnh Phương Đình lại có thể thốt ra những lời này. Thịnh Phương Đình nói: “Cô từng kể cho tôi nghe một câu chuyện từ nhiều năm trước, vậy hôm nay tôi cũng kể cho cô nghe một câu chuyện từ nhiều năm trước nhé. Thời điểm xảy ra câu chuyện này còn sớm hơn câu chuyện của mẹ cô nhiều.”