Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.

ết cơn khủng hoảng này sẽ có ngày kết thúc, sẽ có một ngày anh sẽ trở lại với công việc ở bệnh viện. Nhưng giờ đây, điều đó lại đột ngột thay đổi, giống như mục tiêu cả đời anh đột nhiên bị chặn đứng vậy, anh không còn là một bác sĩ nữa.
Tựa như bước hụt, như cảm giác mệt nhoài sau ca phẫu thuật, cuối cùng chỉ còn lại nỗi buồn trống rỗng. Trong cái thành phố quá đỗi thân thuộc, giữa những ngõ phố chằng chịt phức tạp như mạch máu này, anh chợt thấy mất phương hướng. Anh mơ hồ nắm lấy vô l, đột nhiên không biết mình nên đi về hướng nào.






Đàm Tĩnh nhận được điện thoại của Vương Vũ Linh, nói Tôn Chí Quân đã tìm đến cô, hỏi số điện thoại của Đàm Tĩnh. Hóa ra Tôn Chí Quân đến bệnh viện thăm Tôn Bình mà không gặp, y tá cho hắn biết Tôn Bình đã xuất viện, nhưng hắn về nhà cũng không thấy hai mẹ con đâu, bèn tìm đến tiệm bánh ngọt mà Đàm Tĩnh và Vương Vũ Linh từng làm khi trước, mới hỏi được địa chỉ cửa hàng mới của Vương Vũ Linh.
Vương Vũ Linh không cho hắn số điện thoại của Đàm Tĩnh, còn gọi điện tới hỏi cô. Đàm Tĩnh nghĩ mình cũng không nên né tránh Tôn Chí Quân mãi, liền nói: “Không sao, cậu cứ cho anh ta số của mình đi.”
Tôn Chí Quân gọi điện cho Đàm Tĩnh, cũng không hỏi rốt cuộc hiện nay cô và Tôn Bình đang ở đâu, chỉ nói là có chuyện, bảo Đàm Tĩnh về nhà một chuyến.
Đàm Tĩnh tưởng hắn cần tiền, nhưng trong tay cô cũng chẳng có đồng nào. Tuy hôm đó khi ký kết thỏa thuận bồi thường, theo điều kiện mà Thịnh Phương Đình giúp cô đề ra. Nhiếp Đông Viễn ngoài việc tặng cổ phần cho Tôn Bình, còn phải bồi thường một khoản tiền mặt lớn cho cô. Mặc dù số tiền đó được gửi vào ngân hàng dưới tên cô, nhưng cô vẫn cảm thấy đó không phải tiền của mình, mà là tiền sinh hoạt và học phí sau này của Bình Bình.
Sau khi nghỉ việc, cô toàn ở bệnh viện chăm sóc cho Bình Bình, không phải tiêu gì đến tiền nhưng cô cũng không có khoản tích lũy nào. Lần này Tôn Chí Quân tìm đến, cô đành nghiến răng đến ngân hàng rút tất cả số tiền mà cô tiết kiệm từ trước ra, mang về nhà bọc vào một túi giấy lớn, rồi tới gặp hắn.
Đàm Tĩnh cố nén giận, lấy tiền trả cho ông chủ, ông ta rối rít cảm ơn, còn hỏi: “Bình Bình đâu? Sao mấy hôm nay tôi không trông thấy nó?”
Đàm Tĩnh chưa kịp nói gì, đã bị Tôn Chí Quân cướp lời: “Tặng cho người ta rồi!”
Ông chủ ngơ ngác không hiểu, nhưng Tôn Chí Quân vẫn dửng dưng: “Con trai của tôi, tôi muốn tặng cho ai chẳng được!”
Đàm Tĩnh thấy hắn ta chẳng nói được lời nào tử tế, liền phân trần với ông chủ: “Anh ấy uống say rồi, bác mặc kệ anh ấy. Bình Bình vừa được làm phẫu thuật, hai hôm nay đang ở nhờ nhà bà con. Cảm ơn bác, thằng bé phục hồi tốt lắm.”
“Ồ, làm phẫu thuật rồi à? Thế thì tốt rồi!” Chủ quán hồ hởi: “Tốt quá rồi.”
“Vâng ạ, cảm ơn bác.” Đàm Tĩnh đáp, rồi quay sang bảo Tôn Chí Quân, “Đi thôi, có chuyện gì thì về nhà nói.”
Tôn Chí Quân im lặng không nói, theo cô về nhà. Đàm Tĩnh nhiều ngày không về, nhìn thấy nhà cửa bừa bãi lộn xộn, quần áo bẩn, tất quăng khắp nơi, trên bàn còn một đống xoong nồi bát đĩa bẩn, cô có thể đoán được, Tôn Chí Quân đã về nhà ở vài ngày, nếu không thì không thể bừa bãi đến mức này. Đàm Tĩnh chẳng có tâm sức đâu mà dọn dẹp, cô lấy luôn tiền ra đưa cho Tôn Chí Quân: “Tôi chỉ có chừng này thôi…”
Tôn Chí Quân thấy cô đưa nhiều tiền như vậy, sững sờ một thoáng, rồi cười nhạt: “Có mấy đồng tiền này mà định đuổi tôi đi ư?”
Đàm Tĩnh không muốn cãi nhau với hắn, nên nhẹ nhàng nói: “Tôi chỉ có chừng này thôi. Anh biết đấy, mấy năm nay lương của tôi có nhiều nhặn gì đâu, bình thường lại phải tiêu mất bao nhiêu cho Bình Bình, còn phải trả nợ cờ bạc cho anh nữa, số tiền này tôi cắn răng tiết kiệm mấy năm nay mới dành dụm được, anh chê ít thì tôi cũng hết cách.”
Tôn Chí Quân ngồi phịch xuống sofa, trên sofa còn chất một đống quần áo, bít tất bẩn hắn thay ra, hắn cũng chẳng buồn để ý, gạt đống quần áo bẩn sang một bên lấy chỗ ngồi. Nghe chiếc sofa cũ kêu răng rắc, Đàm Tĩnh e nó sắp sập đến nơi, Tôn Chí Quân có vẻ rất vui, hắn móc bao thuốc nhàu nát trong túi ra, lấy một điếu vuốt cho phẳng, rồi bật lửa châm thuốc, rít một hơi thật sâu, bảo Đàm Tĩnh: “Cô không muốn phát tài thì cũng đừng ngăn tôi phát tài chứ.”
Thấy bộ dạng hắn như vậy, Đàm Tĩnh đã sớm cảnh giác: “Anh nói câu này có ý gì?”
“Giám đốc cũ của cô, chính cái thằng họ Thịnh ấy, hôm qua đến tìm tôi, nói muốn mua cổ phần của chúng ta.”
“Cổ phần nào?”
“Đừng vờ vịt nữa, tôi biết hết rồi, hóa ra lão già nhà họ Nhiếp kia để lại cho Bình Bình một khoản cổ phần lớn, nghe nói đáng giá lắm!”
Đàm Tĩnh vừa ngạc nhiên vừa tức giận, cô ngạc nhiên vì tại sao Thịnh Phương Đình lại có thể giao du với Tôn Chí Quân, còn giận vì giọng điệu đểu giả của hắn. Cô nói: “Đó là của Bình Bình, không phải của tôi, càng không phải của anh, anh đừng có nhằm vào đó.”
Tôn Chí Quân phì phèo điếu thuốc liếc cô: “Tên họ Thịnh kia đã nói với tôi rồi, hiện nay tôi và cô đều là người giám hộ của Tôn Bình, chỉ cần hai chúng ta đồng ý, hắn ta có thể