Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342308

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2308 lượt.

i đứng dậy, đưa cho Tôn Chí Quân, “Một tay đưa tiền, một tay ký đơn. Những lời anh nói, chắc phải tin được chứ?”
Tôn Chí Quân bị cô ép như vậy, ngớ ra một lúc lâu rồi nói: “Tôi không ly hôn.”
“Anh không muốn ký? Được, vậy để tôi gọi luật sư tới, bây giờ anh không đồng ý ký vào đơn ly hôn cũng được, tôi vẫn sẽ đưa anh năm triệu, nhưng anh phải từ bỏ quyền giám hộ Bình Bình.”
Lúc này, Tôn Chí Quân mới hiểu ra mục đích thật sự của Đàm Tĩnh, hắn cười nhạt nói: “Đàm Tĩnh, cô muốn giúp gã họ Nhiếp đó đến vậy sao?”
Thấy Đàm Tĩnh không đáp, Tôn Chí Quân biết rõ tính cô, lại mỉa mai thêm câu nữa: “Được lắm, đúng là qua cầu rút ván, bây giờ cô có tiền rồi, định dùng tiền để đá tôi đi chứ gì! Học được cái kiểu giống y chang gã họ Nhiếp chết tiệt đó, các người ngoài mấy đồng tiền bẩn thỉu đó ra còn có cái gì? Cô muốn đá tôi đi ư, không có chuyện dễ dàng thế đâu!”
Nghe những lời này, Đàm Tĩnh không hề nổi giận, chỉ nói: “Tôn Chí Quân, ngay từ đầu chúng ta đã có thỏa thuận, chẳng qua tôi không muốn mang bản thỏa thuận đó ra, vì tôi nghĩ anh đã giúp tôi một việc lớn. Trong thỏa thuận, chúng ta đã giao ước kể từ khi kết hôn sẽ ly thân, hôm nay tôi hỏi qua luật sư rồi, ly thân tròn ba năm thì có thể ly hôn, đây là quy định trong Luật hôn nhân. Ra tòa, chỉ cần tôi đưa bản thỏa thuận kia ra, đương nhiên tòa sẽ xử cho tôi ly hôn. Chính vì nghĩ tới ngày xưa anh từng giúp đỡ tôi, từng giúp Bình Bình nên sau này tôi mới giúp anh trả nợ cờ bạc, bây giờ anh cần nhiều tiền như vậy, tôi cũng đồng ý đưa cho anh. S muốn ép tôi đi tìm luật sư, đưa vụ việc ra tòa giải quyết thế nhỉ?”
Tôn Chí Quân đạp mạnh vào thùng rác, chửi: “Con khốn nạn! Mày định đá ông đi như thế à, ông không tha cho mày đâu!”
Nghe Tôn Chí Quân chửi rủa, Đàm Tĩnh chỉ cười nói: “Anh Tôn, hồi xưa khi tôi quen anh, anh không phải loại người như thế này. Hồi đó, anh là người thấu tình đạt lý, lại nhiệt thành hào sảng, thấy ai khó khăn anh đều sẵn lòng giúp đỡ. Buổi tối hôm tôi ngất trên vỉa hè, cũng là nhờ anh đưa vào bệnh viện, giúp tôi trả tiền viện phí, còn mua trứng gà chưng nước đường cho tôi ăn. Trước đây mọi người đều khen anh tốt bụng, ai gặp chuyện khó khăn gì cũng đều tìm anh giúp đỡ, vì anh rất nhiệt tình, ngay cả lúc đi mua rau, anh cũng sẽ mua hộ mớ hành cho bà cụ đau chân bên hàng xóm… Tại sao mấy năm nay anh biến thành con người khác, tại sao anh cứ muốn hủy hoại tất cả những ấn tượng tốt đẹp ban đầu của tôi về anh chứ?”
Thấy Tôn Chí Quân nghệt mặt ra, Đàm Tĩnh nói: “Anh suy nghĩ đi, Đông Viễn sắp triệu tập họp cổ đông rồi, tôi hy vọng sẽ giải quyết xong vấn đề trước ngày đó mà không phải tìm luật sư đưa nhau ra tòa ly hôn.”
Dứt lời, Đàm Tĩnh quay ngoắt người bỏ đi, đi một quãng thật xa, cô quay đầu lại nhìn, thấy Tôn Chí Quân vẫn đứng dưới cột đèn đường, ngây người nhìn về phía chiếc thùng rác.






Dù vẫn chưa giải quyết triệt để việc ly hôn, nhưng Đàm Tĩnh biết Tôn Chí Quân đã không còn cách nào khác nữa, giấy thỏa thuận nằm trong tay cô, chỉ cần cô đưa ra, quan hệ hôn nhân giữa hai người nhất định sẽ được hủy bỏ, quyền giám hộ của Tôn Chí Quân với Bình Bình đương nhiên cũng không còn nữa.
Cô về tới nhà thì Thư Cầm đã tới chơi, hơn nữa rõ ràng đã nói chuyện với Nhiếp Vũ Thịnh, hai người ngồi tư lự trên sofa trong phòng khách, ngay cả Tôn Bình cũng không chạy nhảy nghịch ngợm mà ngoan ngoãn ngồi một bên chơi máy tính bảng. Thấy cô bước vào, Tôn Bình mừng rỡ reo lên: “Mẹ,” hai người ngồi trong phòng khách đều quay đầu lại nhìn, Thư Cầm đứng dậy chào cô, còn Nhiếp Vũ Thịnh vẫn ngồi im chỗ cũ, không hề nhúc nhích.
Đàm Tĩnh thông báo: “Tôi đã đi tìm Tôn Chí Quân, cũng gọi điện thoại tham vấn luật sư Kiều rồi. Tôi có thể ly hôn với Tôn Chí Quân. Ngay từ đầu chúng tôi đã ký thỏa thuận ly thân nên nếu đưa ra tòa án thì tòa cũng sẽ xử cho ly hôn
Thư Cầm thở phào nhẹ nhõm: “Giờ thì tốt rồi, chúng ta có thể dùng quyền bỏ phiếu của mình để phủ quyết đề án của Khánh Sinh.”
Nhiếp Vũ Thịnh vẫn không hề lên tiếng. Thư Cầm lại nói tiếp: “Em thật không ngờ Thịnh Phương Đình lại có thể tuyệt tình đến vậy, vốn dĩ em chỉ nghĩ hắn ta có chút khúc mắc với Tập đoàn Đông Viễn, xưa nay em vẫn để mắt tới hắn, nhưng luôn thấy hắn dừng tay đúng lúc. Ngày trước em từng do dự, nhưng rồi vẫn quyết định tin tưởng hắn, tin rằng hắn ta sẽ không làm chuyện gì quá đáng. Sau khi vào làm việc tại đây, quả thực hắn luôn tận tâm lo lắng cho anh và Đông Viễn. Em không thể tin nổi hắn ta lại gây ra cơ sự này. Dù sao chuyện này cũng là em có lỗi với anh, tại em tiến cử Thịnh Phương Đình vào Đông Viễn làm việc.”
Nhưng sở Công an không thể không điều tra về lời nói của đại biểu y dược kia, bởi người đó nói, toàn bộ số tiền hối lộ đều là tiền mặt, nên không có biên lai nào hết, chỉ mình anh ta có thể đứng ra làm nhân chứng mà thôi.
Khi cùng sở Công an phối hợp điều tra vụ án, Chủ nhiệm Phương giận đến bật cười: “Anh ta nói mình đã đưa cho khoa Ngoại Tim mạch chúng tôi mấy trăm nghìn, thế mà