Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.
đoàn Khánh Sinh.”
Thịnh Phương Đình gật đầu nói: “Thật đáng tiếc, tôi thực sự không muốn làm kẻ thù của cô.”
Thấy Đàm Tĩnh nhìn mình vẻ thắc mắc, anh giải thích: “Có một loại phụ nữ, thoạt trông có vẻ yếu đuối, nhưng ở trong hai hoàn cảnh sau, cô ấy sẽ trở nên vô cùng mạnh mẽ. Một là để bảo vệ con mình, hai là để bảo vệ người mình yêu thương. Thật bất hạnh, cô lại đúng là kiểu người phụ nữ đó, cũng vì thế mà tôi thực sự không muốn trở thành kẻ thù với cô.”
Đàm Tĩnh nói: “Anh đánh giá tôi cao quá rồi. Anh cũng biết đấy, thật ra tôi chẳng biết gì cả, cũng chẳng có tài cán gì hết.”
Thịnh Phương Đình cười nói: “Không cùng chí hướng, thì nói với nhau nửa câu cũng là thừa, cô Đàm, với tư cách là người giám hộ của Tôn Bình, cổ đông lớn của Tập đoàn Đông Viễn, tôi trân trọng thông báo cho cô biết, cuộc họp cổ đông đặc biệt do cổ đông lớn thứ hai là Tập đoàn Khánh Sinh đề nghị tổ chức sẽ diễn ra vào tuần sau, đề án chủ yếu của chúng tôi là phát hành thêm cổ phiếu để khỏa lấp lỗ hổng vốn hiện thời của Đông Viễn. Dự kiến sẽ phát hành thêm khoảng 20 triệu cổ phiếu, theo điều lệ công ty, cổ đông có quyền ưu tiên mua cổ phiếu, cô và Nhiếp Vũ Thịnh cũng có quyền ưu tiên mua cổ phiếu, chỉ là số tiền dự tính điều động sẽ vượt quá vài trăm triệu. Tập đoàn Khánh Sinh đã sẵn sàng rồi. Nếu cô có điều gì thắc mắc, có thể liên lạc với thư ký của Hội đồng quản trị, anh ta sẽ giải thích cho cô.”
Đàm Tĩnh lúc này mới trầm tĩnh lại, cô hỏi: “Tôi cũng có thể đại diện cho Tôn Bình, bác bỏ đề án này đúng không?”
“Đương nhiên. Cô có quyền bỏ phiếu, nhưng xem xét tương quan lực lượng bây giờ thì dù cô và Nhiếp Vũ Thịnh có hợp tác với nhau cũng chẳng phủ quyết nổi đề án này đâu. Về cơ bản, tất cả các cổ đông đều đồng ý phát hành thêm cổ phiếu, bởi điều này có lợi cho công ty. Thâm hụt tiền tệ nhiều như vậy, Nhiếp Vũ Thịnh giật gấu vá vai cũng chỉ là kế nhất thời mà thôi, hơn nữa, các nhà phân phối đều rất không hài lòng với cách làm của anh ta, thay một vị Quyền Chủ tịch Hội đồng quản trị khác, mọi người đều không có ý kiến gì cả.” Thịnh Phương Đình nhấn giọng, thậm chí còn cười, “Quan trọng nhất là, Tôn Chí Quân, người giám hộ còn lại của Tôn Bình, đã nhận tiền của tôi, đổi lại, anh ta đồng ý trong phiên bỏ phiếu tại cuộc họp cổ đông sắp tới, sẽ không tán thành ý kiến của cô. Nếu hai người giám hộ của Tôn Bình bất đồng ý kiến, thì lá phiếu của hai người về cơ bản tại cuộc họp cổ đông là vô hiệu.”
Đàm Tĩnh lại nhìn chằm chằm Thịnh Phương Đình rồi hỏi: “Hồi trước, anh nhất định dặn tôi phải đòi Nhiếp Đông Viễn tặng cổ phần, có phải đã tính trước ngày hôm nay không?”
Thịnh Phương Đình bình thản: “Đúng thì sao, không đúng thì thế nào? Cô nên biết rằng, trên đời không có bữa trưa nào là miễn phí cả, tôi giúp cô đương nhiên phải có mục đích của tôi.”
Đàm Tĩnh hỏi: “Nghe nói nghĩa trang chôn cất bà Nhiếp đã di dời, anh có biết chỗ đó không?”
Tài xế ngây ra một lát, nói: “Tôi biết.”
“Đưa tôi tới đó nhanh lên.”
Nghĩa trang vào lúc hoàng hôn, mặt trời đã lặn, trên núi mọc đầy tùng bách, thoạt trông âm u rợn cả người, tài xế lo ngại định đi theo Đàm Tĩnh, nhưng cô kiên quyết khước từ. Cô bước thấp bước cao trong nghĩa trang, cố gắng phân biệt phương hướng, cuối cùng cũng tìm được đúng đường, một mạch leo thẳng lên núi, tới khi tìm được số mộ và tấm bia mà tài xế nói, cả người cô đã ướt đẫm mồ hôi.
Nhiếp Vũ Thịnh quả nhiên đang ở đây, anh lặng lẽ ngồi bên bia mộ, dường như anh đã ngồi đó rất lâu, rất lâu rồi. Đàm Tĩnh nhẹ nhàng tiến lại, ngồi xuống trước mặt anh, hỏi: “Sao anh lại ở đây?”
Nhiếp Vũ Thịnh ngơ ngác ngẩng lên, nhìn cô, tựa hồ không hề nhận ra cô là ai. Đàm Tĩnh nói: “Mọi người ở nhà đều lo lắng chết đi được, người ở công ty cũng có chuyện tìm anh, họ nói di động của anh tắt máy.”
Thần sắc Nhiếp Vũ Thịnh rất mệt mỏi, anh gục đầu vào bia mộ, chẳng buồn để ý đến cô. Đàm Tĩnh nói tiếp: “Thịnh Phương Đình nói, Tập đoàn Khánh Sinh yêu cầu phát hành thêm cổ phiếu, Thư Cầm bảo chuyện này rất cấp bách, anh mở di động ra đi, bao nhiêu người đang lo cuống lên kìa, bệnh viện anh cũng đang tìm anh đấy.”
Nhiếp Vũ Thịnh vẫn không hề để ý đến cô. Đàm Tĩnh thấy áo khoác của anh vứt trên đám cỏ liền đánh bạo nhặt lên, quả nhiên tìm thấy điện thoại trong túi áo khoác, cô mở ra xem, hóa ra đã hết pin.
“Đi thôi, tài xế đang chờ ở dưới. Về nhà ăn cơm được không? Có chuyện gì để mai nói, lúc em đi, Bình Bình đang ngủ trưa, bây giờ có khi nó đã tỉnh rồi, không về nó lại khóc tìm em bây giờ.”
Nhắc đến con trai, Nhiếp Vũ Thịnh mới chịu đứng dậy, ngoan ngoãn theo cô xuống núi. Trái lại, Đàm Tĩnh rất lo lắng, cô cảm thấy Nhiếp Vũ Thịnh không ổn. Cô bảo anh lên xe thì anh lên xe, cô bảo anh mặc áo khoác thì anh mặc áo khoác, vẻ như đang bị mộng du vậy. Trên xe, Đàm Tĩnh gọi điện cho Thư Cầm, thông báo cô đã tìm được Nhiếp Vũ Thịnh, hỏi Thư Cầm có muốn nói chuyện với anh không. Thư Cầm ngập ngừng một lát rồi nói: “Bây giờ hai người đang ở đâu?”