Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341302
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1302 lượt.
ố Yên ngồi đọc những kiến thức cơ bản về thiết kế công trình. Ánh nắng ấm áp của buổi chiều soi vào tận trong phòng, Cố Yên mở cửa sổ để tận hưởng hưởng bầu không khí trong lành, hai người đang yêu nhau cùng uống chung một ly cà phê sữa, anh một ngụm, em một ngụm, thỉnh thoảng cả hai cùng đưa tay ra cầm lấy ly cà phê, những ngón tay vô tình chạm lấy nhau, rồi bốn mắt lại ngước lên nhìn nhau cười âu yếm, thời gian cứ như thế lặng lẽ trôi trong niềm hạnh phúc như họ từng mơ ước.
“Em còn chậm chạp đến bao giờ nữa hả?” Lương Phi Phàm bắt đầu thiếu kiên nhẫn, nói lớn trong điện thoại. Mới bảy giờ tối, anh đã đứng đợi cô dưới sân chung cư, hơn hai tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy cô đâu. Vậy mà gọi điện giục cô xuống, cô lại nói phải đợi Cố Minh Châu đi ngủ rồi cô mới chuồn đi được. Có trời mới biết Cố Minh Châu có phải cố tình ngồi lì ra đấy khi biết cô em mình vụng trộm hẹn người yêu, chứ làm gì có ai muộn như thế rồi còn chưa đi ngủ?!
Cố Yên che điện thoại, trả lời: “Anh vội gì chứ? Đằng nào cũng chờ lâu thế rồi, đợi thêm chút nữa thì có sao!”
Lương Phi Phàm bị cô làm cho tức điên lên: “Anh đợi em thêm mười phút nữa thôi đấy, em mà không xuống, anh sẽ lên tận đó gõ cửa cho mà xem.”
“Mười lăm phút nữa đi mà!”
“Thôi được.”
“Hay là hai mươi phút nữa đi!”
“Cố Yên!”
Cô cười hi hi trong điện thoại: “Ngốc thật, em ở đây mà."
Lương Phi Phàm quay đầu lại nhìn thấy Cố Yên đang đứng đằng sau anh không tời mười mét. Cô mặc bộ đồ ngủ màu hồng, mái tóc dài óng mượt xõa sau lưng, miệng nở nụ cười tươi như hoa hướng dương. Trông thấy cô, dường như mọi giận dữ đều tan biến, anh ôm cô, hai tay cô choàng qua cổ anh, môi chạm môi tận hưởng giây phút ngọt ngào.
“Anh à, mình đi đi. Chị Minh Châu vẫn chưa ngủ đâu, tranh thủ lúc chị ấy đi tắm, em vội chuồn ra đấy đấy!”
Lương Phi Phàm véo vào cái mũi xinh xinh của cô, “Anh có cảm giác như hai ta đang yêu đương vụng trộm ấy nhỉ?”
“Không phải yêu đương vụng trộm, mà là cùng nhau bỏ trốn.” Cố Yên ôm eo anh, ngước mắt nhìn anh cười.
Lương Phi Phàm bế cô vào trong xe, thắt dây an toàn xong, anh lái xe về nhà mình.
Người làm nhà họ Lương thấy Cố tiểu thư đến thì đều chạy ra chào hỏi nhiệt tình. Lương Phi Phàm kéo tay cô lên lầu, anh không quên quay lại dặn bọn họ: “Tối nay, tôi không gọi thì đừng có lên đây.”
Cố Yên nhéo trộm anh một cái, ăn nói kiểu gì thế không biết, không thấy ngại sao?
Sáng sớm hôm sau, Lương Phi Phàm bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Cô gái nhỏ bé vẫn say giấc trong vòng tay anh, đầu cô rúc vào trong ngực anh, nơi trái tim anh đang đập rộn ràng sau một đêm ân ái mặn nồng. Chiếu chăn mỏng đắp hờ để lộ ra bờ ngực trắng nõn với bao dấu vết của cuộc mây mưa tối qua. Anh với tay lấy chiếc điện thoại, thì ra cô đặt chuông báo thức để sáng nay dậy sớm chuồn về nhà, tránh bị chị gái ghê ghớm bắt gặp. Lương Phi Phàm kề điện thoại vào sát tai cô: “Yên Nhi, em đã muốn dậy chưa?”
Cố Yên nửa tỉnh nửa mê, khi có người gọi, cô khua khua tay theo phản xạ, trở mình rúc vào người anh ngủ tiếp.
“Anh gọi em rồi đấy nhé, em không dậy thì đừng có trách anh đấy!” Lương Phi Phàm xoa tấm lưng trần của cô, thì thầm bên tai, phải nói trước, nếu không ai mà hứng được cơn giận của Cố tiểu thư cơ chứ!
Nhưng rất tiếc, đường đường là tổng giám đốc một công ty lớn lại có lúc tính toán sai lầm. Mặc dù đã lên tiếng gọi cô dậy, mặc dù cô không muốn dậy, nhưng món nợ này cô vẫn lôi anh ra tính sổ.
“Sao anh không gọi em dậy! Gọi một lần không được thì phải gọi nhiều lần chứ! Giờ về biết ăn nói thế nào với chị Minh Châu đây!” Vừa nói cô vừa véo vào người anh đau điếng.
Cố Minh Châu phết bơ lên lát bánh mỳ: “Chị không đi đâu, vụ thầu bé thế này mà chị phải đích thân ra trận, người ta sẽ cười cho. Thôi, mình em đi là được rồi.”
Cố Minh Châu không đến, không thể đến. Nói thẳng ra là, cô muốn cho nhà họ Dung biết cô thắng một cách oanh liệt thế nào, chỉ cần dựa vào chiến lược thông minh của mình, cô có thể dễ dàng hạ gục đối phương.
Dung Nham lại toát mồ hôi hột khi phải ngồi vào ghế chủ tọa, nhất là khi phải công bố kết quả bỏ phiến kín: “Bốn – ba, Diệu Lâm thắng vòng đấu này.”
Dung Nham vừa dứt lời thì phòng họp vang lên tiếng vỗ tay của Diệu Lâm. Cố Yên cau mày, lạnh lùng quan sát. Dung Nham thở dốc, tim đập thình thịch, cứ như vừa mới chạy maraton về, tranh thủ lúc mọi người không để ý, anh ta rón rén đến chỗ Cố Yên giải thích. “Chị cũng biết rồi đấy, thương trường là chiến trường nên thắng thua là chuyện thường tình mà.”
Cố Yên gật gật đầu rồi đứng lên bắt tay anh ta: “Dung Tổng, tôi hiểu. Mới chỉ là vòng đầu tiên nên chưa quyết định được ai thắng ai thua, chú đừng lo.”
Cái bắt tay rất chắc cộng với thái độ trả lời đầy tự tin của Cố Yên khiến Dung Nham không khỏi lo lắng, bởi chỉ có trời mới biết Cố nhị tiểu thư đến lúc đó sẽ giở trò gì?
Cố Yên làm ra vẻ như không để ý đến chuyện thắng thua, nhưng kỳ thực cô đang cố giấu tâm trạng thất vọng. Cố Minh Châ