The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341307

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1307 lượt.

uả, chúng tôi cần mở một cuộc họp hội ý gấp.” Trước khi công bố kết quả, Dung Nham dẫn một đoàn thanh tra sang phòng khác họp kín, để lại một Diệu Lâm thấp thỏm và một Vi Bác bình tĩnh.
“Mọi người có ý kiến gì không?” Dung Nham sắc mặt nặng trĩu, giọng trầm xuống hỏi đoàn thanh tra.
Đoàn thanh tra xì xào bàn tán một lúc, rồi trưởng đoàn do dự cất lời: “Dung Tổng, chúng tôi đều cảm thấy... bản thiết kế của Vi Bác không được bình thường.”
Dung Nham gật gật đầu: “Nói tiếp đi, không bình thường ở chỗ nào?”
“Hình như... hình như cách đồ họa và kết cấu hơi... hơi giống phong cách của Lương Tổng.” Trưởng đoàn thanh tra lắp bắp nói, dù gì thì họ cũng đã sát cánh với Lương Phi Phàm không ít công trình, nên họ hiểu được phần nào đặc điểm thiết kế của anh.
Mặt Dung Nham xám lại, anh châm một điếu thuốc, khói thuốc bay lên che khuất tâm trạng anh.
Thực ra thì Dung Nham đã nhận ra điều đó trước bọn họ. Ở vòng đấu thứ hai, anh ta đã thấy vẻ khác thường trong bản thiết kế của Vi Bác, những nét tinh tế đó về cơ bản không phải là phong cách của Vi Bác.
Đến vòng đấu thứ ba, anh ta hoàn toàn có thể nhìn ra được đó chính là thiết kế của Lương Phi Phàm. Dung Nham học sau Lương Phi Phàm một khóa, năm đó, không biết bao nhiêu lần anh đứng bên tủ kính trưng bày trong trường để chiêm ngưỡng tác phẩm của Lương Phi Phàm, ba năm liên tiếp, bên cạnh tác phẩm đoạt giải quán quân đều chỉ ghi tên một người, đó chính là Lương Phi Phàm.
Dung Nham khó chịu dập tắt điếu thuốc: “Đi thôi.”
Đoàn thanh tra đều biết rõ việc Vi Bác chiến thắng đồng nghĩa với việc cướp đi bát cơm của đối phương, nhưng họ vẫn phải bầu cho Vi Bác.
Kết quả bảy – không, đoàn Vi Bác ai nấy mừng như trảy hội, còn đoàn Diệu Lâm ai nấy mặt đờ ra như bị trúng gió.
Cố Yên và Jesscica cười cười nói nói bước ra khỏi phòng họp thì gặp Lương Phi Phàm. Trong khi những người kia kính cẩn cúi chào ngày tổng thì Cố yên sà vào lòng anh, cười tươi như hoa: “Hôm nay vui quá đi mất!”
Lương Phi Phàm thấy người tình vui vẻ, mặt anh cũng rạng ngời hạnh phúc, cô ấy vui thì tốt rồi: “Còn Dung Nham đâu? Sao anh không thấy cậu ta ra, có phải đã bị em làm cho tức chết rồi không?
Cố Yên cười thầm, mặt Dung Nham đen lại như xấp giấy đang cầm trên tay, thấy vậy, cô không nỡ chọc ghẹo anh ta.
“Tối nay em mở tiệc chúc mừng, anh phải đến đấy!” Cô vòng tay khoác lên cổ anh, nói như ra lệnh.
Lương Phi Phàm cười tươi, hôn lên môi cô. “Đương nhiên anh sẽ tới. Cố tiểu thư đã đích thân mời thì Lương Phi Phàm tôi đương nhiên phải tới rồi.”
Mọi người làm ra vẻ như mù trước bộ phim tình cảm mà chỉ có hai nhân vật đang diễn đó là Cố Yên và Lương Tổng, nhưng khác với mọi ngày, số người đi qua đi lại ở hành lang này đông hơn vì họ muốn tận mắt chiêm ngưỡng ngài tổng với nụ cười xán lạn.
Quả nhiên, tiệc chúc mừng rất long trọng, Cố Minh Châu cùng đoàn Vi Bác đều đứng lên nâng ly về phía Cố Yên: “Với tư cách là tổng giám đốc của Vi Bác, chị rất khâm phục trận đánh oanh liệt này của em, còn với tư cách là chị gái, chị rất tự hào vì có đứa em gái như em.”
Mắt Cố Yên long lanh vui sướng, cụng hết ly này đến ly khác.
Khi nghe thấy chị Minh Châu xướng tên mình với tư cách là bạn trai – chồng sắp cưới của Cố Yên, Lương Phi Phàm cười tươi như hoa, gật đầu tỏ ý chào mọi người. Rất nhiều nhân viên của Vi Bác nhân cơ hội này mượn ly rượu đến để bắt thân với Lương Tổng, và tất nhiên anh không thể cứ lôi thái độ kiêu ngạo, hống hách của một vị tổng giám đốc ra dọa mọi người rồi, mà cũng hòa cùng mọi người cụng hết ly này đến ly khác.
Tiệc tan, Cố Minh Châu thấy bước chân Lương Phi Phàm có vẻ bay bổng, mặt Cố Yên đỏ ửng, cô liền nói với tài xế lái xe đưa họ về, còn mình lái xe của Cố Yên về trước: “Em đưa Lương Phi Phàm về, tối nay chị muốn ngủ sớm, em về thì đừng có vào làm phiền chị.” Cố Minh Châu dặn dò Cố Yên còn Cố Yên thì nũng nịu cầm tay chị.
“Được rồi! Được rồi! Đừng làm phiền chị nữa. Đừng có ham chơi quá đấy, tối mai còn phải dự tiệc cùng Lương Phi Phàm, coi như là mở tiệc chia tay em rời Vi Bác, mặc đẹp vào đấy.” Nói xong, cô đẩy Cố Yên vào lòng Lương Phi Phàm, lời nói cũng cố tình để anh nghe thấy.
Lương Phi Phàm vòng tay qua ôm eo Cố Yên, rồi gật đầu cười chào Minh Châu.






Hôm sau, Lương Phi Phàm lái xe đưa cô tới cổng nhà hàng: "Anh không vào à?" Cố Yên hỏi.
"Không, anh không nên tham gia bữa tiệc như thế này, sẽ không có lợi cho Vi Bác em à."
Cố Yên gật đầu, kéo váy, mở cửa bước xuống xe. Cửa xe vừa mở thì Lương Phi Phàm lại kéo tay cô: "Anh sẽ đón em, đừng có về trước đấy nhé!" Giọng anh có vẻ nghiêm túc, nhưng lại ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc.
Trong đầu Cố Yên lúc này đang mải nghĩ xem lát nữa sẽ trả lời mấy tay phóng viên kia thế nào, nên làm gì còn tâm trạng nghĩ xem lời nói của anh hàm chứa điều gì, cô vội vàng bước xuống xe rồi đi vào trong nhà hàng.
Bữa tiệc do Lương thị tổ chức nên đương nhiên rất long trọng. Người phụ trách mảng PR của Lương thị - Trần Doãn