Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341310
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.
u từng dạy cô phép xã giao khi đối diện với đối phương là phải làm bộ mặt như không có chuyện gì xảy ra. Tuy nói là chỉ thua vòng đầu, nhưng sẽ là khó khăn của những vòng tiếp theo, vụ thầu thua thì đã thua rồi nhưng cũng không nên mất luôn cả thể diện. Nụ cười của cô càng tươi hơn khi trả lời Dung Nham khiến anh ta một lần nữa lại toát mồ hôi hột.
Vừa bước ra khỏi phòng họp thì Lương Phi Phàm đã gọi cho cô: “Em lên đây với anh chút nhé!”
Như đang giận cá chém thớt, cô trả lời nhát gừng: “Không lên! Tâm trạng không vui.” Đối với Lương Phi Phàm, từ trước tới nay, cô không hề giấu giếm cảm xúc thật của mình.
Lương Phi Phàm cười hà hà trong điện thoại: “Thế mà người nào hôm qua còn nói là phải chơi cho thật công bằng, giờ thua lại tỏ thái độ kìa, thật xấu quá đi!”
“Ai nói sẽ chơi công bằng?! Rõ ràng có người thiên vị.” Cô thừa biết Dung Nham có ý thiên vị Diệu Lâm, có điều chị Minh Châu trước sau gì cũng là người họ Dung, nên cô cũng không dám làm căng.
“Ồ, nếu thế thì xin Cố nhị tiểu thư đưa ra bằng chứng, nếu quả đúng như vậy thì tôi sẽ đòi lại công bằng cho Vi Bác.” Lương Phi Phàm cất giọng hào phóng, nói.
“Chứng cứ hả... ờ... ờ...” Cố Yên ậm ừ.
Jesscica chỉ mới nhìn vào bản thảo thiết kế trong máy tính xách tay của Cố Yên thôi đã nghiêng người chao đảo: “Cái này... ở đâu ra thế?”
Cố Yên học theo điệu bộ của Cố Minh Châu, khoanh hai tay trước ngực, lườm anh ta một cái, rồi “hừm” một tiếng: “Ở đâu ra á? Đương nhiên là tôi làm rồi, chẳng lẽ là cậu?”
Lâm Viễn trợn tròn hai mắt: “Thật là thần kỳ!”
Cả Jesscica lẫn Lâm Viễn đều trố mắt nhìn nhau: “Xin cho tôi một phút bình yên, trời đất này điên đảo hết rồi!”
Jesscica nước mắt giàn giụa, chạy đến bên cửa sổ làm động tác như muốn nhảy xuống: “Đừng cản tôi! Đừng ai đến cản tôi! Trên đời này còn tồn tại một kiến trúc sư thiên tài đến vậy thì tôi còn sống làm gì nữa!”
Hai người họ vất vả lắm mới hoàn thành được bản thiết kế cho vụ đấu thầu lần thứ hai này, vậy mà Cố Yên chỉ vài nét phác họa đã khắc phục được những điểm yếu của họ và còn thể hiện được những gì tinh túy nhất trong bản thiết kế mới.
Cố Yên lấy khuỷu tay huých Jesscica một cái: “Các cậu nói xem, với bản thiết kế lần này chúng ta có thắng được không?” Dù sao cô cũng mới ở trình độ nhập môn, không nhận ra được những nét tinh xảo trong thiết kế của Lương Phi Phàm, không biết nó cao siêu đến mức nào.
Jesscica và Lâm Viễn nhìn nhau, rồi cả hai cùng giơ tay lên: “Với bản thiết kế này mà không thắng được thì tôi xin cáo lão về quê! Mà nói thật nhé, với trình độ của vị kiến trúc sư này thì cả Vi Bác lẫn Diệu Lâm còn phải chạy dài mới theo kịp. Cố Yên, rốt cuộc là do ai thiết kế? Tôi xin cô đấy, nói cho chúng tôi biết tên người ấy đi! Chỉ cần cô tiết lộ họ của người ấy là gì thôi cũng được!” Jesscica và Lâm Viễn đương nhên biết tác giả của nó không phải là Cố Yên.
Cố Yên hất tóc ra đằng sau, vẻ mặt kiêu ngạo, nói: “Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, người thiết kế ra nó chính là Cố Yên tôi đây.” Nói xong, cô cười một cách tinh nghịch rồi quay người bước vào phòng làm việc của Cố Minh Châu.
Cố Minh Châu trầm tư suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẻ mặt cũng dãn ra: “Không tệ chút nào.”
Cố Yên ngạc nhiên: “Chỉ là không tệ thôi sao?” Thế mà bọn Jesscica xem xong đều khen ngợi hết lời.
“Việc nhỏ thế này, chị đã giao cho em làm rồi thì em cứ toàn quyền quyết định, đừng có lúc lại vào làm phiền chị.” Vừa nói, Cố Minh Châu vừa cúi đầu đọc bài báo mà hai tay cứ run run. Lúc này Cố Yên mới vỡ lẽ, chẳng phải chị run lên khi nhìn thấy tác phẩm của “thiên tài” hay sao?
Tại vòng đấu thứ hai, kết quả bốn – ba, chiến thắng thuộc về Vi Bác. Kết quả đó khiến cô cảm thấy rất xứng đáng, còn Dung Nham miễn cưỡng nói chúc mừng. Cuộc đấu giá kết thúc, cô chạy thẳng lên phòng Lương Phi Phàm. Anh vừa cười vừa giơ hai tay như muốn đầu hàng cô: “Cố tiểu thư không cho phép Lương Phi Phàm tôi đây nhứng tay vào, thì tại hạ nào dám làm gì!”
Cố Yên véo má anh nũng nịu: “Anh muốn cũng không dám đâu.”
Lương Phi Phàm vuốt bờ vai cô: “Yên Nhi, em lấy bản thiết kể của anh ra để giành chiến thắng thì khác nào anh đem gói thầu này tặng cho Vi Bác cơ chứ? Ý anh là việc gì phải khổ sở thế? Anh đảm bảo người nhà họ Dung không thể biết được việc anh ra mặt giúp em.”
“Có khác chứ, em muốn thắng một trận oanh liệt, khi công thành danh toại rồi em sẽ quy ẩn giang hồ, như thế chẳng phải sẽ rất hay sao!” Ánh mắt cô như bừng sáng với ý nghĩ hoang đường đó, Lương Phi Phàm thấy vẻ đáng yêu, ngây thơ của cô, không kìm được lòng, anh liên tiếp tặng cô những nụ hôn say đắm.
Thực ra nếu Cố Yên thắng, Dung Nham sẽ rất khó xử với ông nội, còn thua thì sao, hừm hừm... lẽ nào đến bản thiết kế của Lương Phi Phàm mà không được công nhận ư?
Hai người họ đang nhắc tới Dung Nham thì cùng lúc đó, tại phòng họp, Dung Nham liên tục hắt hơi một cách khó hiểu.
Đến vòng đấu thứ ba, bản thiết kế của Vi Bác được đưa ra, cả phòng họp im phăng phắc, sắc mặt Dung Nham thay đổi theo ánh đèn lase.
“Trước khi công bố kết q