Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.

>“Gọi điện kêu người đến đón cô hay tôi nhờ khách sạn sắp xếp taxi?”. Gia Thông nâng ly, chậm rãi lắc lư chất lỏng màu hổ phách trong đó, uể oải nói.
“Anh đến đây được mấy ngày?”. Cô hỏi thay vì trả lời.
“Ba ngày.”
“Vậy người em gặp trong thương xá vài hôm trước là anh, đúng không?”
Gia Thông vẫn điềm đạm như thường ngày, không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào. Anh uống cạn rượu trong ly rồi lấy chai rượu Whisky bên cạnh, rót tiếp vào, “Tôi cứ ngỡ là chỉ có những phụ nữ hám chồng mới đứng trước quầy nhẫn, nào ngờ các cô bé cũng có sở thích đó.”
“Tại sao anh không gọi em?”. Cô bất giác cất cao giọng chất vấn, nhưng lại nhụt chí ngay, cô hạ giọng, “Hoặc gọi điện thoại cho em cũng được.”
“Em cảm thấy như vậy sẽ tốt hơn với em sao?”
“Lại nữa, sao anh lại suy nghĩ phức tạp vậy?”
Gia Thông vẫn một hơi uống cạn rượu trong ly, đặt ly xuống. Quay đầu nhìn cô, cười mỉm: “Nhâm Nhiễm, cảnh tượng hôm nay em chứng kiến đã quá tệ hại, chẳng lẽ vẫn chưa đủ để đánh tan mơ tưởng màu hồng trong suy nghĩ của em sao?”
Nhâm Nhiễm ngước nhìn anh, “Đâu phải hôm nay em mới biết anh là con của ai, xin đừng đánh giá tình cảm của em nông cạn thế!”
Gia Thông như bị chọc cười, anh nhếch môi nhưng cuối cùng vẫn không lộ nụ cười ra ngoài, anh chọc cô đầy ác ý: “Vậy tình cảm của em với Kỳ Gia Tuấn
được xem là thế nào? Theo như em nói, hai người chỉ đơn thuần là tình cảm hai anh em, nhưng tình huống như vậy mà bà Kỳ cũng dắt theo em, dường như đã xem em là dâu trong nhà.”
“Đừng hiểu lầm, đó chỉ là trùng hợp…”
Gia Thông bỏ ngoài tai lời phản bác của cô, “Được rồi, bất kể tính chất tình cảm như thế nào. Nếu thật sự như lời bà ta, anh là mối nguy đe dọa đến gia sản của Kỳ Gia Tuấn, em sẽ lo lắng cho ai hơn?”
Nhâm Nhiễm không lên tiếng, chiếm trọn tâm trí cô lúc này toàn sự lo lắng cho anh, chưa kịp nghĩ đến điều này.
“Em xem, đây chẳng phải là một sự lựa chọn khó khăn sao? Chuyện chưa xảy ra thật thì em đã khó xử rồi.”
Gia Thông cười thành tiếng, anh nhéo vào cằm cô, để cô trực diện với bản thân: “Cô em, tình cảm của em không nông cạn, nhưng cô em đã thần thánh hóa những hoang tưởng về một người đàn ông xa lạ, bây giờ tỉnh ngộ vẫn còn kịp.”
Lời phán xét lạnh lùng làm lòng cô đau nhói. Mặt cô lại đỏ bừng, cô đẩy mạnh tay anh ra: “Em chỉ lo lắng cho anh, nếu anh cảm thấy nực cười thì chẳng còn gì để nói.”
“Cảm ơn sự quan tâm của em. Cuộc sống của em quá bình lặng, khó tránh khỏi cảm giác tẻ nhạt, mong muốn trải nghiệm một tình yêu đầy cảm giác mạnh. Anh hoàn toàn hiểu được cũng không nghi ngờ lòng thành của em. Thế nhưng anh phải nhắc nhở em, đừng lãng phí tình cảm vào anh.”
Nước mắt Nhâm Nhiễm dâng lên trong mắt, cô vật vã kiềm chế, hít thở thật sâu, một lúc sau mới lên tiếng: “Em chỉ hỏi anh một câu, tình hình của anh có nghiêm trọng như dì Triệu nói không?”
Gia Thông úp mở: “Có người đang tìm anh, nhưng trí tưởng tượng của bà Kỳ quá phong phú, thật sự không giống như cảnh truy sát như phim điện ảnh. Chẳng qua những người đó khống chế anh, tiến tới khống chế nguồn tiền đang bị đóng băng và đồng thời buộc anh thao túng nguồn tiền theo yêu cầu của họ, một cách nói khác của sự giam cầm, cho nên đích thực anh phải né tránh.”
Cô suy nghĩ lời nói của Gia Thông, sau đó gật gù: “Em không hiểu sai thì, anh không nguy hiểm về tính mạng, đúng không, vậy thì em yên tâm.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, “Có lẽ anh nói đúng, em đích thực vừa nực cười vừa phiền phức, em quyết định sau này sẽ tự tiêu hóa những điều phiền toái của mình, không dùng tình cảm quấy nhiễu anh nữa. Chúc anh may mắn, em đi đây.”






Nhâm Nhiễm vừa định đi khỏi thì Kỳ Gia Thông đã dang tay ôm cô vào lòng.
“Thực ra anh đang tự đấu tranh quyết liệt với chính mình. Anh nói với bản thân, cô bé ngây thơ khờ khạo này, anh nên thả cô ta đi. Nhưng nếu em thật sự bỏ đi thì anh lại không nỡ.” Anh thì thầm vào tai cô.
Cô tức giận, đánh mạnh vào người anh: “Đây là ý gì?”
“Anh sợ anh thả em đi, sau này sẽ không còn có người nói với anh, „Em rất lo cho anh‟.”
Anh vòng hai tay ra sau, ôm chặt cô, dường như đang chọc ghẹo. Nhưng giọng nói luôn điềm đạm và lạnh nhạt đó đã bộc lộ nét dịu dàng và thương cảm. Cô xúc động òa khóc và thôi không kháng cự nữa, lẳng lặng tựa vào người anh.
Khi Nhâm Nhiễm bình tĩnh trở lại, phát hiện anh đang ngồi trên ghế sô pha, còn cô thì nằm gọn trong lòng anh.
Anh cúi đầu nhìn cô, đó là lần đầu tiên anh thể hiện tình yêu của mình. Tay anh nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi căng hồng của cô. Toàn bộ giác quan của cô đột nhiên nhạy cảm khác thường, tim cô đập nhịp nhàng theo ngón tay của anh, phảng phất từng đường vân môi đều tràn ngập khát vọng, cô gần như muốn há miệng cắn chặt ngón tay đó. Thế nhưng, cô quá nhát gan và không dám phóng túng cho dục vọng của mình, cô gồng cứng người như chuẩn bị cho cuộc chiến. Cô chưa từng có cảm giác này bao giờ, điều đó khiến cô sợ hãi bất an, cô ôm chặt eo anh, né tránh ngón tay anh, vùi gương mặt đang nón


Insane