Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.

điều gì, nếu như là người phụ nữ khác, hiểu rõ anh là hạng người nào, không hề kì vọng gì nơi đây, anh không ngại chuyện gì xảy ra tiếp theo. Nhưng em khác, em trông mong vào anh quá nhiều, anh không thể gánh vác.”






Cơn bão ập đến từ ngoài khơi đã chấm dứt sau một đêm âm ỉ, đâu đâu cũng thấy những nhánh cây bị quật ngã, các tấm bảng quảng cáo rơi ngổn ngang, những cột điện dây đứt lơ lửng, những người dân sầu não trước tổn thất… Trái ngược với cảnh tượng tàn tạ dưới mặt đất, bầu trời trong xanh đến khó tả, như vừa gột rửa sạch sẽ, các áng mây trong veo nối tiếp nhau bay lượn, ngước đầu nhìn lên, bầu trời cao vời vợi, thanh khiết và lấp lánh, cảm giác như vừa được tái sinh.
Buổi sáng, Gia Thông trả phòng cùng Nhâm Nhiễm bước ra, nói nửa đùa nửa thật: “Nếu một ngày nào đó em chán ngấy tình cảm bồng bột này của tuổi trẻ, nhất định phải nói thẳng, đừng e ngại ông chú này nhé. Tình cảm của con người rất dễ thay đổi, điều nay anh có thể hiểu được, cũng chấp nhận được. Cũng tức là, khi anh đổi số điện thoại anh sẽ báo em, khi điện thoại anh còn gọi được tức là anh vẫn còn nhớ em.”
Nhâm Nhiễm không biết trả lời câu dặn dò mang tính lí trí quá đáng của anh như thế nào.
Anh từ chối thẳng thừng khi Nhâm Nhiễm muốn tiễn anh ra sân bay: “Anh đưa em về. Anh không thích hình thức hóa một cuộc chia ly, nỗi buồn ấy thật nực cười.”
Nhâm Nhiễm đã biết, Gia Thông vốn không thích cảnh tượng quá lâm li bi đát, cô cũng không bằng lòng dung túng tình cảm trẻ con của mình dậy sóng, anh nói gì, cô đều gật đầu.
“Đương nhiên là biết, tức là em cùng anh bỏ trốn, cao bay xa chạy, đến một nơi không ai quen biết chúng ta sinh sống, anh không cần màng đến cha mẹ, cả đống phiền toái trong nhà, hay biết bao!”
“Anh Tuấn, dì đang đau lòng, chị anh lại đang ở nước ngoài, sao anh có thể chê phiền phức?”
“Nhưng tại sao chúng ta nhất định phải đối mặt với cuộc sống hỗn loạn của họ, họ thích kết hôn với ai, thích chia tài sản cho ai thì mặc kệ. Hai chúng ta ở bên nhau có thể sống cuộc sống đơn giản, sẽ không bị ép phải tham gia vào những chuyện phiền phức này nữa.”
“Anh Tuấn, đó chỉ có thể gọi là bỏ nhà ra đi.”
“Bỏ nhà ra đi là một mình anh, anh muốn dẫn theo em. Tiểu Nhiễm, sau này chúng ta bên nhau mãi mãi, được không?” Anh nói như đang đùa, nhưng có vài phần khiến Nhâm Nhiễm bất an.
Cô dở khóc dở cười: “Anh đi ra ngoài hút điếu thuốc, bình tĩnh trở lại rồi hãy quay trở vào, đừng ăn nói lung tung nữa.”
“Trời, em cứ tưởng anh nói chơi, thực ra anh thật sự muốn làm như vậy.”
“Nếu không phải vì chuyện phiền toái này thì đêm nào mà anh chẳng múa hát vui chơi, còn bỏ trốn theo anh, sống đơn giản, thôi bỏ đi anh!”
“Em thật quá hiểu rõ anh, anh có đến Úc thăm chị một lần, cuộc sống của chị ở đó quả là đơn giản cực kì. Đáng tiếc là nó quá đơn điệu, anh buồn chết đi được.” Gia Tuấn trút giận xong, gượng cười: “Thôi, anh vào đây, em đừng cứ mãi nhốt mình trong nhà, ra ngoài chơi cùng bạn bè đi, anh nghĩ, họ tranh cãi sẽ có lúc mệt mỏi thôi, đợi anh về, anh dẫn em đi chơi.”
Nhâm Nhiễm tắt máy, bước vào trường đại học Z với đôi môi sưng phồng và dấu hôn được che lấp dưới cổ áo. Sân trường vào mùa hè chỉ thi thoảng vài thầy cô và học sinh qua lại, bác lao công đang quét dọn lá cây trên mặt đất, sau cơn mưa không khí thật trong lành, vài chú chin non ca hát trên cao, cảnh tượng rất yên bình.
Nhà của cô nằm ngay sau lưng đại học Z, lúc nhỏ, mẹ thường dắt cô vào trường tản bộ từ cổng sau. Từ khi cha làm việc ở đây, mẹ càng đến nhiều hơn. Từng có một khoảng thời gian rất dài, cô từng suy nghĩ như mẹ, sau khi cô tốt nghiệp cấp 3 sẽ đương nhiên vào học tại đại học Z.
Nhung cuộc sống có quá nhiều biến cố.
Mẹ mất, còn cô thì bỏ đi đến nơi khác.
Buớc trên khuôn viên trường này, cô không bùi ngùi khi không có duyên học tại trường mà chỉ ngậm ngùi về tình yêu cô vừa chớm nở, nhớ thương người đàn ông vừa biệt ly.
Cô vốn không tham lam, càng không có hiểu biết trực quan về việc tiếp xúc thân mật giữa nam nữ, nói gì đến dục vọng.
Cái cô xem trọng là cảm giác thân mật.
Mẹ mất, lại đoạn tuyệt qua lại với cha, với một đứa trẻ lớn lên trong tình thương và chăm sóc chu đáo của cha mẹ như cô, dù có quật cuờng đến đâu, nỗi thương cảm và phẫn nộ có trào dâng trong lòng, thì vẫn còn một khoảng trống mênh mông từ tận đáy lòng.
Cả đêm, cô nằm trong lòng của một người đàn ông, hưởng thụ tình yêu, sự vuốt ve và vòng tay nồng nàn của anh, sáng sớm tỉnh giấc lại được nhìn thấy gương mặt của anh. Cô nghĩ, cô không thể có yêu cầu nào hơn nữa.
Cô cảm thấy, chí ít là bây giờ đã quá đủ.
Nhâm Nhiễm thơ thẩn rải bước trên sân trường, bất giác, đã dạo quanh một vòng lớn và dừng tại con phố ngay sau lưng đại học Z.
Con phố này có nhiều tòa nhà cổ kính được xây theo nhiều phong cách khác nhau, có vài nhà được tu sửa thành quán bar, nhà triển lãm tranh, khách sạn gia đình và quán cà phê, chỉ một số ít giữ nguyên hiện trạng. Tương xứng với nó, nhà
của c