Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.
ô hoàn toàn không nổi bật. Hai năm không ai sinh sống, lá rơi ngập cả khu vườn, ít nhiều có vẻ hoang tàn.
Lần trước, Nhâm Nhiễm chỉ kịp nhìn lướt qua, Gia Tuấn sợ cô vào nhà sẽ nhớ đến mẹ, cô cũng sợ chạm vào nỗi đau của mình, liển vội quay về.
Hôm nay, cô bỗng dưng muốn bước vào nhà, ngồi một mình suy nghĩa về tâm sự của mình, thậm chí thì thầm với người mẹ quá cố, thổ lộ tâm sự không thể nói cùng ai.
Cô đứng trước vườn nhà mình, lấy ra chiếc chìa khóa mang theo bên người. Bất ngờ phát hiện cổng vườn không đóng, chỉ hờ khép lại, quá kinh ngạc, cô bước vào nhà và cố nhớ phải chăng lần trước đi quá vội vàng, chưa kịp khóa cửa.
Cô ngước đầu nhìn lên, cửa số phòng ngủ lớn ở lầu 2 mở toang, cô có thể trông thấy rõ, rèm cửa sổ màu cả phê đang bay lượn trong gió, cô càng kinh ngạc hơn.
Cô có thể xác định, lần trước khi ra về đã đóng hết toàn bộ cửa sổ. Nếu lỡ bị sót, căn phòng ắt hẳn đã bị cơn bão hôm qua thổi cho lộn xộn cả. Vừa nghĩ đến căn phòng của mẹ bị phá tung, lòng như lửa đốt, cô hoảng loạn chạy băng qua vườn, đưa tay đẩy cổng chính, cổng được mở ra, cô thừ người: Cô khẳng định mình không thể quên khóa cổng chính mà bỏ đi.
Chẳng lẽ nhà có trộm? Trộm mà cũng viếng thăm căn nhà đã hai năm không người ở? Lại còn nán lại trong nhà vào ban ngày nữa ư? Cô nghi ngờ bước vào, nhìn vào căn phòng phía dưới lầu, không có gì bất thường, cô nhẹ nhàng lên lầu, tay cứ toát mồ hôi lạnh, từng bước từng bước đi vào phòng mẹ.
Cửa phòng mở, dáng mảnh mai của một người đàn bà đang quỳ nửa người trước tủ áo, bên cạnh để một chồng hồ sơ, như đang lục lọi cái gì đó.
Là Quý Phương Bình.
Nhâm Nhiễm chỉ cảm thấy máu xông lên tận não, cô há hốc mồm, nhưng nhất thời không nói được gì, Quý Phương Bình như cảm giác được gì, ngước đầu liền trông thấy cô, hơi bất ngờ, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
“Chào cháu, Tiểu Nhiễm.”
“Sao bà lại dám vào phòng của mẹ tôi? Bà cút ra ngoài.”
“Bình tĩnh nào, Tiểu Nhiễm, cha cháu đang họp ở Bắc Kinh, ông nhận được tin rằng chính phủ đang chuẩn bị quy hoạch khu phố này, toàn bộ nhà phải di dờỉ, ông cố tình nhờ cô đến đây thu thập tài liệu cũ, chuẩn bị liên lạc với các chủ hộ khác, đưa ra một phương án khác với chính phủ, thuyết phục họ giữ nguyên kiến trúc của khu phố này.
Cô hoàn toàn bỏ ngoài tai lời giải thỉch: “Tôi lập lại một lần, để đồ xuống, cút ra khỏi nhà tôi ngay.”
“Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe thêm bất kỳ chữ nào từ bà! Bà cút ra khỏi nhà tôi ngay.”
Nhâm Nhiễm ngắt ngang lời bà, đi ra khỏi phòng.
Quý Phương Bình đi sát theo sau, hoàn toàn không khách sáo: “Chúng ta đều phải đối diện với thực tại, hôn nhân không phải là một hiệp ước mà một khi đã kí vào thì mãi mãi không có cơ hội lật lọng. Mỗi người đều có quyền chọn lựa lại. Một cuộc hôn nhân khi đã nảy sinh vấn đề, hoàn toàn không phải chỉ là trách nhiệm của một phía. Cha cháu thương hại mẹ cháu, cô không muốn bắt ép cha cháu, thế là chúng tôi cứ dây dưa mãi. Nếu vì lòng nhân từ của cha mà cháu quay ngược lại chỉ trích ông ấy, như vậy quá bất công với ông ấy.”
Nhâm Nhiễm giận dữ nhìn bà ta, “Dám nói đến công bằng nữa à, đó đại khái là lời tỏ tình hoang đường nhất, mặt dày nhất mà tôi được nghe. Hai người đã hi sinh quá nhiều ư? Hai người là điển hình của lòng nhân từ và nhẫn nhịn ư? Có cần tôi trao bằng khen cho tình yêu vĩ đại của hai người không?”
“Cô không có ý đó…”
“Vậy ý của bà là sao? Bà cướp chồng người khác, trước khi bà chen ngang vào, họ có một hôn nhân và gia đình hạnh phúc, tôi có tuổi thơ hạnh phúc nhất của tôi, đó là bằng chứng tốt nhất. Bà muốn nói hôn nhân của Nhâm Thế Yến không hạnh phúc, gia đình là địa ngục, nên bà cố tình đến giải cứu cho ông ta sao?”
“Họ chỉ vì cháu mà miễn cưỡng sống tiếp với nhau thôi.”
“Bà cho rằng bà hiểu cuộc sống gia đình ba người chúng tôi hơn tôi sao? Tôi kể cho bà nghe một vài sự thật cơ bản, cha và mẹ là bạn học thuở đại học, khi cha thành thạc sĩ đã kết hôn với mẹ, từ lúc đó, mẹ đã từ bỏ cơ hội được đào tạo cao hơn, chăm sóc cho ông bà nội đã lớn tuổi đến khi họ mất. Bà toàn tâm ủng hộ cha tôi chuyên tâm nghiên cứu, từ thạc sĩ đến sau tiến sĩ, ông ở lại trường làm một giáo viên quèn, mãi sau này được ra nước ngoài làm các chuyên đề nghiên cứu rồi trở về nước giảng dạy, viết sách chuyên đề, trở thành một luật gia nổi tiếng. Mẹ một mình lo toan chuyện nhà, không để bất kỳ chuyện gì làm ông phân tâm. Bà cho rằng, mẹ làm tất cả chuyện này, hoàn toàn không phải vì yêu sao?”
“Cô không nói mẹ cháu không yêu cha cháu.”
“À, tôi hiểu, bà đang ám chỉ, mẹ tôi là một người đàn bà tội nghiệp, đơn phương yêu cha, người cha tôi yêu là bà, cha tôi không yêu mẹ.” Nhâm Nhiễm nói từng chữ một cách rõ ràng: “Thế nhưng, nếu cha không yêu mẹ mà lại chung sống với mẹ, còn có một đứa con gái, an nhàn hưởng thụ sự hi sinh của mẹ trong nhiều năm, vậy thì ông ta là một ngụy quân tử đích thực, một nhân cách tồi tệ, một người đạo đức giả, tôi càng khinh bỉ ông ta.”
Đến lượt Quý Ph