Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.
uyền.” Gia Tuấn thì thầm, “Em đã từng có cảm giác như vậy không?”
Nhâm Nhiễm cứng họng, Gia Tuấn bước qua vai cô bước lên lầu rồi tiếp tục nói mà không quay đầu lại, “Đừng bận tâm chuyện của anh và Mẫn Nghi, cô ấy không cứng đầu như em.”
Đêm hôm đó, Nhâm Nhiễm mất ngủ.
Tháng 8 ở Melbourne là lúc cuối đông, nhưng thời tiết ở đây không lạnh lắm, chỉ tầm 8 – 9 độ. Phòng của cô ở lầu hai, ngoài cửa sổ là bãi cỏ sau nhà, phía sau có một dãy cây bạch đàn, không khí rất thoáng đãng. Cô nằm trên giường nhìn ra, ánh trăng sáng ngời trên cao chiếu vào giường như rải từng làn sương trắng.
Lúc này, cô không có tâm trạng để ngắm cảnh, cô đang có tâm sự.
Mọi người đều cho rằng, cô thích nghi khá tốt với cuộc sống ở nước ngoài, đi học, làm thêm, lúc rảnh rỗi đi dạo vùng ngoại ô, sống rất nề nếp. Nhưng chỉ cô mới biết, cô cố tình xếp kín thời gian, hễ không làm bài tập, không làm thêm, không đọc sách, cô đơn sẽ ăn mòn trái tim cô.
Cô giữ khoảng cách nhất định với cha, không thể thân mật như xưa. Người bạn chơi thân từ nhỏ, bây giờ là người yêu của bạn học phổ thông, cô cần tỉnh táo và cố gắng giữ khoảng cách với anh.
Tất cả mọi vấn đề, cô không có đáp án rõ ràng cho mình.
Nhâm Nhiễm không thể dọn vào kí túc xá sinh viên theo mong muốn của
mình.
Gia Tuấn kết thúc năm học dự bị cũng vào đại học Moash. Thành tích của Mẫn Nghi hơi kém, điểm học phần tại trường đại học trong nước không được Úc thừa nhận, không thể không học thêm một năm dự bị nữa. Nhưng cô nàng rất sĩ diện, sau khi khóc một trận cho đã, quyết định chuyển sang học lớp dạy nghề ngắn hạn, lấy một cái bằng đối phó với gia đình cho xong chuyện.
Nhâm Nhiễm không muốn xin thêm tiền cha, cô xin việc làm toàn thời gian vào kì nghỉ hè, từ chối về nước chung với Gia Tuấn và Mẫn Nghi. Nửa tháng sau, khi họ quay trở về, Mẫn Nghi đột nhiên gõ cửa phòng cô, ấp a ấp úng nói cảm thấy mình hình như đã mang thai.
Nhâm Nhiễm nghi ngờ nhìn cô: “Sao lại nói là hình như? Hai người… không sử dụng biện pháp an toàn sao? Có kiểm tra chưa?”
Mẫn Nghi lắc đầu.
“Bị trễ kinh bao lâu rồi?”
“Không nhớ nữa, gần đây mình cảm thấy mình phát tướng, đang giảm cân. Trước đây mình giảm cân cũng thường bị trễ kinh nên lần này chu kì kinh không đều mình cũng không để ý.” Mẫn Nghi bàng hoàng: “Hôm đầu tiên về thành phố Z mình buồn nôn, lúc đó chỉ nghĩ là ăn quá nhiều. Nhưng mấy buổi sáng nay cứ buồn nôn liên tục.”
Nhâm Nhiễm ngờ vực quan sát cô, quả thật cô có tròn trịa, căng đầy hơn trước, nhất là phần ngực khiến Nhâm Nhiễm ngưỡng mộ hết sức. “Lúc còn ở trong nước bạn đã nên nói với Gia Tuấn, sau đó đến bệnh viện kiểm tra. Hà tất phải đoán mò rồi tự dọa mình như vậy?”
“Mình vẫn chưa nói với anh ta, anh ta luôn dặn mình uống thuốc. Có mấy hôm mình quên. Anh ta mà biết chắc chắn sẽ mắng mình. Sao mình dám xét nghiệm ở thành phố Z, nếu gặp người quen thì nhà mình đánh mình chết mất. Mình muốn chờ thêm một thời gian nữa, có thể do mình nghĩ quá nhiều.”
Nhâm Nhiễm không chịu được: “Bây giờ đi nói với anh Tuấn, bảo anh ta đến bệnh viện cùng bạn. Chờ thêm một thời gian nữa có hậu quả gì bạn biết không?”
“Hay là bạn đến bệnh viện với mình đi, Nhâm Nhiễm. Tiếng Anh của bạn tốt hơn mình,” Mẫn Nghi thơ thếch nhìn cô: “Vốn dĩ mình muốn đi một mình, nhưng lại sợ.”
Nhâm Nhiễm đành đồng ý.
Kết quả xét nghiệm khiến cả hai đều kinh ngạc, kết quả xét nghiệm với nước tiểu là dương tính. Mẫn Nghi chút suýt nữa bật khóc, không sao nói được ngày hành kinh cuối cùng của mình. Sau khi siêu âm B, bác sĩ khẳng định Mẫn Nghi đã mang thai 15 tuần. Nhìn hình đứa bé trên màn hình siêu âm, cả hai đều tròn xoe mắt.
Mẫn Nghi ngơ ngác, đột nhiên bật dậy: “Không thể nào, chí ít một tháng trước mình có hành kinh, chỉ là rất ít, mình cứ tưởng đang giảm cân.”
Bác sĩ từ tốn nói: “Một ít người khi mang thai trong thời kì đầu có hiện trạng xuất huyết, đó có khi là dấu hiệu sảy thai, có khi là thai ngoài tử cung, cũng có khi không rõ nguyên nhân. Kết quả siêu âm B thể hiện thời gian phát dục của thai nhi là chính xác.”
Mẫn Nghi khóc òa lên: “Làm sao đây, Nhâm Nhiễm, tính sao đây?”
Bác sĩ ngơ ngác nhìn Mẫn Nghi, rồi nhìn Nhâm Nhiễm: “Bạn cô có vấn đề
gì?”
Nhâm Nhiễm giải thích bằng tiếng Anh: “Tâm trạng của cô ta không ổn định, để tôi an ủi cô ấy.”
Nhâm Nhiễm dìu Mẫn Nghi bước ra khỏi phòng khám liền lập tức gọi điện cho Gia Tuấn, bảo anh đến bệnh viện ngay.
Gia Tuấn có mặt ngay sau đó, Mẫn Nghi vẫn như người mất hồn, nhìn thấy anh, cô òa khóc. Đành để Nhâm Nhiễm nói cho anh biết nỗi uất ức của mình.
Nhâm Nhiễm trông tình hình căng thẳng, kể một mạch hết chuyện, nét mặt Gia Tuấn tái xanh.
“Chẳng phải dặn em uống thuốc ngừa sao?”
Nhâm Nhiễm tức giận: “Anh Tuấn, ngừa thai cũng có khả năng thất bại, đây không phải là trách nhiệm của một mình cô ấy.” Nhâm Nhiễm đột nhiên nhận ra sự phẫn nộ của mình có vẻ hơi dư thừa, cô dịu xuống: “Hai người tính thế nào?”
Gia Tuấn xị mặt, “Chúng ta đ