Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.
g tự trách hay đang sợ hãi, chỉ cảm thấy bị dồn nén đến mức nghẹt thở, mãi một lúc sau mới nói: “Tùy họ, dù sao thì em sẽ không sống chung với họ.”
“Em có từng nghĩ sẽ đi du học nước ngoài không?”
Nhâm Nhiễm ngạc nhiên. Gia Tuấn nhìn về trước, điềm đạm nói: “Đối mặt với lòng oán hận của Quý Phương Bình và gia đình mới của cha em, chắc chắn là không thú vị gì. Chúng ta đi Úc đi, thay đổi môi trường sống, đi học vài năm, từ từ quyết định mình muốn cuộc sống như thế nào.”
“Nhưng mà…”
“Em không an tâm Kỳ Gia Thông ư?”
Nhâm Nhiễm không trả lời được, Gia Tuấn xoay người lại, đây là lần đầu tiên anh nhìn thẳng vào mặt cô từ khi hai người gặp lại, một đôi mắt sâu thăm thẳm tràn đầy cảm xúc phức tạp khiến Nhâm Nhiễm hoàn toàn xa lạ.
“Yên tâm, anh sẽ không thăm dò chuyện tình cảm của em nữa đâu, em cũng đừng lo lắng chuyện tình cảm của anh, bây giờ anh có bạn gái rồi, người đó em cũng quen, Mạc Mẫn Nghi, bạn học chung cấp 3 của em.”
Nhâm Nhiễm lại ngạc nhiên hơn, Gia Tuấn đổi bạn gái không phải là chuyện lạ, nhưng tình huống hơi bất ngờ này, cô không thể không gợn sóng lòng, còn Gia Tuấn thì chẳng có cảm xúc gì, cô đành ấp úng: “Ừ, tốt, Mẫn Nghi rất tốt.”
“Đại khái anh cũng biết được, với tình trạng của hắn, hiện nay không thể nào ở bên cạnh em được, thậm chí không bao giờ liên lạc với em. Em học ở đâu vốn không làm cản trở em yêu hắn. Mạc Mẫn Nghi nói cô ta cũng có dự định qua Úc du học, chỉ là anh không yên tâm để em lại một mình.” Gia Tuấn đứng dậy, “Ngày mai là cuối tuần, chú Nhâm sẽ bay về, anh có bảo với chú chuyện này rồi, chú nói nếu em bằng lòng thì chú sẽ ủng hộ. Hai người tự thương lượng rồi quyết định đi, anh đi trước.”
Hai lựa chọn của Nhâm Nhiễm trông có vẻ rất đơn giản.
Quay về trường học, ở lại kí túc xá không về nhà, bỏ mặc người cha sống ở căn hộ chỉ gần trong gang tấc, tiếp tục chìm đắm trong suy tư và chờ đợi cuộc trùng phùng vô thời hạn.
Hoặc ra nước ngoài, cách một đại dương mênh mông đến một nửa bên kia trái đất trải nghiệm một cuộc sống mới, cho bản thân một cơ hội nhìn lại tình yêu mê muội của mình.
Giây phút nhìn thấy Nhâm Thế Yến mệt mỏi đứng trước mặt mình, Nhâm Nhiễm ý thức được, cô và cha đã không thể nào nhìn mặt nhau nữa. Cô đã nhanh chóng đưa ra quyết định. Tiếp sau đó, cô, Gia Tuấn và Mẫn Nghi bắt đầu miệt mài với các lớp nâng cao trình độ tiếng Anh, chuẩn bị thủ tục xin nhập học.
Mẫn Nghi sinh ra trong gia đình trung lưu, không thích đi học, thành tích học tập tàm tạm. Cô thi đỗ vào một trường cao đẳng trong thành phố Z, cả nhà đều ngạc nhiên khi cô đề nghị gia đình đưa cô đi du học. Không ai thuyết phục cô ở lại được, đành chiều theo ý cô.
Dù mọi người đều đang nỗ lực hướng đến cùng một mục tiêu, nhưng hầu hết thời gian, Nhâm Nhiễm đều đi lại một mình, cô bắt đầu quen với cuộc sống tự lập.
Thái độ của Mẫn Nghi với cô cũng không thân mật như trước, bên ngoài tỏ ra nhiệt tình nhưng thực chất rất xa lạ, luôn đề phòng cảnh giác cô. Mẫn Nghi thường xuyên đỏng đảnh với Gia Tuấn trước mặt Nhâm Nhiễm, còn Gia Tuấn vẫn
là cái bộ dạng uể oải đó, chẳng chuyện nào mà anh cảm thấy hứng thú, nét mặt cũng u uất hơn trước rất nhiều.
Tình cảnh này, đương nhiên Nhâm Nhiễm không để mình làm kì đà cản mũi. Cô đã nếm được mùi vị của tình yêu, không còn hiếu kì về tình yêu người khác như trước đây nữa, cũng không thể thảo luận với Gia Tuấn về chủ đề này. Tình bạn của họ nhạt dần, chẳng khác mấy so với bạn học bình thường khác.
Nhâm Nhiễm buồn man mác, “Dù là em gái ruột cũng không có quyền độc chiếm anh trai, như vậy đối với Gia Tuấn sẽ công bằng hơn.” Sau khi nghĩ như vậy, cô cảm thấy nhẹ nhõm.
Ba người họ thuận lợi nhận được giấy báo nhập học và visa, bay đến Melbourne – Úc bắt đầu cuộc sống du học sinh.
Vào năm 2000, du học sinh ở Úc vẫn chưa nhiều như sau này, nhưng cũng không ít.
Gia Ngọc, người chị định cư ở Úc của Gia Tuấn đã sớm qua đó mua một HOUSE có bãi đậu xe theo lời dặn dò của mẹ Triệu Hiểu Việt. Nhà có bốn căn phòng, ba toilet, cảnh vật xung quanh rất đẹp, giao thông thuận tiện. Gia Ngọc giao chìa khóa vào tay em trai, bĩu môi cười: “Đại Thiếu Gia, năm xưa khi chị qua đây còn nhỏ hơn em bây giờ, chỉ có thể ở tạm trong homestay, sau đó xin vào kí túc xá trường, sau này thuê nhà chung với bạn. Khởi điểm của em thực là cao quá rồi đó.”
Gia Tuấn bỏ ngoài tai lời trêu ghẹo của chị gái, Gia Ngọc liếc sơ hai cô gái đi chung, thẳng thắn nói: “Chỉ có ba em ở thôi thì không tiện lắm, chị đã làm chủ cho thuê một căn phòng ở đây cho một bạn đang theo học tiến sĩ ở Melbourne, ngày mai anh ta sẽ dọn qua đây.”
Mẫn Nghi không lên tiếng, Nhâm Nhiễm vốn có chút phản đối khi phải sống chung với hai người họ, tin này khiến cô thở phào, cảm thấy sự sắp xếp của Gia Ngọc thật là tuyệt vời.
Bạn của Gia Ngọc là Tiêu Cương, anh ta hướng dẫn họ rất nhiều trong thời gian du học tại đây, mọi người sống chung rất hòa thuận.
Chỉ là quan hệ giữa Nhâm Nhiễm, Gia Tuấn và Mẫn Nghi ngày càng căng
thẳng.
Được mẹ dạy dỗ từ nhỏ, Nhâm Nhiễm có nền