Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
tảng tiếng Anh khá tốt, cô đã thi được bằng TOEFL và IELTS khi học trong nước. Cô không muốn nán lại lâu ở nước ngoài nên quyết định theo học các lớp bổ sung kiến thức để đủ điều kiện vào năm thứ hai khoa Tài Chính của trường đại học Moash, quyết tâm lấy được học vị trong thời gian ngắn nhất để trở về nước. Còn trình độ ngoại ngữ của Gia Tuấn và Mẫn Nghi không tốt, chọn học lớp dự bị đại học của trường.
Vừa đến nơi đất khách quê người, họ cùng trải qua những ngày tháng êm đềm, cùng làm quen với giao thông ở Malbourne, cùng đi học bằng lái, cùng nhau đi trượt tuyết, cùng đi chợ nấu cơm, đến trường của nhau chơi. Nhưng không bao lâu sau, Mẫn Nghi bắt đầu bài xích Nhâm Nhiễm trở lại.
Mẫn Nghi và Gia Tuấn cãi vã rồi làm lành, giống hệt như cặp tình nhân khác. Nhưng Mẫn Nghi là con gái út được cưng chiều quen trong gia đình, cô không có thói quen nhẫn nhịn ngời khác. Sau khi cãi nhau với anh, cô đều quy hết trách nhiệm vào Nhâm Nhiễm, ngày càng không khách khí với Nhâm Nhiễm.
Gia Tuấn quen thói ăn xài phung phí, vừa đến đây đã có dự định mua xe, qua nhiều phen ngăn cấm và khuyên can của Gia Ngọc, anh chỉ mua một chiếc BMW second-hand. Năm đầu tiên, anh học lớp dự bị cùng Mẫn Nghi nên việc đưa đón hàng ngày là lẽ đương nhiên.
Ngoài giờ học, Nhâm Nhiễm tìm được một việc làm thêm. Theo quy định của pháp luật Úc, mỗi tuần cô không thể làm việc quá 20 giờ. Bài vở chồng chất cộng thêm việc làm thêm, cô vất vả hơn Gia Tuấn và Mẫn Nghi nhiều.
Phương tiện giao thông công cộng ở Melbourne không thuận tiện lắm, hai chuyến xe cách nhau một khoảng thời gian khá dài. Điều nhức đầu hơn là tất cả các xe buýt đều không báo trạm, ngay cả biển trạm xe cũng không ghi rõ tên trạm, Nhâm Nhiễm định vị rất kém, lại vừa qua đây, tòa nhà san sát giống hệt nhau, cô xuống nhầm trạm nhiều lần, mỗi lần nhầm trạm đều buộc phải đợi chuyến xe sau hoặc đổi phương tiện khác, cô mất khá nhiều thời gian đi lại nên lúc về nhà rất muộn.
Gia Tuấn trông thấy liền cố tình đón cô tan ca vào buổi tối, Mẫn Nghi không vui thấy rõ. Lúc đầu thì buông lời bóng gió, về sau cô nhảy tót lên xe ngồi kế bên Gia Tuấn khi anh đón cô về, cứ xị mặt không nói lời nào.
Nhâm Nhiễm luôn cố gắng kiềm chế, nhưng sự kiềm chế của cô lọt vào trong mắt Mẫn Nghi lại có cách giải mã khác. Mẫn Nghi cảm thấy, sự kiềm chế này ở một mức độ nào đó đã chứng thực cho những nghi ngờ của mình. Nhâm Nhiễm và Gia Tuấn đích thị có quan hệ thân mật mờ ám, Nhâm Nhiễm có tật giật mình.
Nhâm Nhiễm gai mắt chuyện này, quyết định giữ khoảng cách với họ. Cô chuẩn bị xin vào ở kí túc xá học sinh trong học kì mới, mặt khác, cô nói với Gia Tuấn, cô và một học sinh khác thương lượng dùng chung xe, gánh bớt tiền xăng của nhau nên anh không cần đến đón cô nữa.
Gia Tuấn nét mặt lạnh lùng, không nói gì.
Sự việc êm đềm được một thời gian. Nhâm Nhiễm mỗi ngày đều rất vội vã, không đi học ở trường thì tra cứu tài liệu trong thư viện, đi làm thêm, về đến nhà là giam mình trong phòng đọc sách.
Một đêm, Mẫn Nghi gõ cửa phòng cô, cô hơi bất ngờ, không kèm chút nhiệt tình nào: “Có chuyện gì không?”
Mẫn Nghi như có điều khó nói, nhưng cũng ấp úng: “Nhâm Nhiễm, bạn khuyên anh Tuấn giúp mình, gần đây anh ta uống rượu rất nhiều, chơi đến tận khuya mới về nhà, ban ngày thường trốn học.”
Nhâm Nhiễm kinh ngạc, Melbourne là một thành phố vô cùng yên tĩnh và lành mạnh. Trước đây khi Gia Ngọc chọn nơi đây làm địa điểm du học cho họ là vì môi trường ở đây khá đơn giản, không tụ tập nhiều cậu ấm người Hoa như ở Sydney, không nhiều khu giải trí xa hoa, càng không nhiều quán bar không lành mạnh, họ có thể chuyên tâm học hành.
“Ở đây làm gì có chỗ chơi? Anh ta cứ nói là quán bar của người Tây không thú vị sao?”
“Bên khu người Hoa Boxhill, quán karaoke, quán bi-da đều có hết, trang thiết bị và trò chơi trong đó hơn hẳn trong nước, có rất nhiều du học sinh người
Hoa đến đó chơi. Anh ta từng dẫn mình đến đó, nhưng bây giờ anh ta đi một mình, không dẫn mình theo nữa.”
Nhâm Nhiễm buồn phiền chau mày: “Mẫn Nghi, bạn là bạn gái anh ấy, theo lí bạn nên khuyên anh ấy mới đúng.”
“Anh ta chịu nghe lời mình sao?”. Mẫn Nghi cười đắng, “Hễ mỗi lần mình nói anh ta, anh ta đều mặc kệ, hoặc không lên tiếng, hoặc nói đó là quyền tự do của anh ta, hi vọng mình và anh giữ riêng cho nhau một không gian, đừng can thiệp nhau quá nhiều.”
Nhâm Nhiễm giật mình, đương nhiên, cô từng nghe câu nói tương tự từ Gia Thông, không ngờ giữa hai anh em không bao giờ thừa nhận nhau lại hợp gu đến thế. Cái tên đó hiện lên trong đầu, cô cảm thấy hơi run người.
“Anh Tuấn càng không nghe theo mình, bạn cũng thấy đó, bây giờ mình và anh ấy gặp nhau chỉ chào gật đầu vài cái thôi.”
“Anh ta đối xử với bạn khác.” Mẫn Nghi buồn hẳn. “Bạn xem mình là kẻ ngốc sao? Đêm hôm trước, anh ta uống say về nhà, ôm mình nhưng lại gọi tên bạn.”
Nhâm Nhiễm ngượng ngùng không biết nói gì, một lúc sau mới lên tiếng: “Đừng hiểu lầm, Mẫn Nghi, mình và anh ấy quen thân từ nhỏ, lời nói lúc say chỉ là vô thức, bạn đừng xem là thật.