XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Cuối Con Đường

Nơi Cuối Con Đường

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341299

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1299 lượt.

vừa ăn xong cuối cùng sắc mặt đã hồng hào trở lại, lúc này đôi mắt đen láy ấy liếc nhìn anh, nụ cười tuy nhẹ nhưng rạng ngời, ánh sáng như nhảy múa trên khuôn mặt cô, dường như cô đã quên hết những chuyện không vui trước đó, tràn đầy sức sống.
Giang Doãn Chính đứng dậy con tim khẽ xao động, chẳng nói lời nào, anh nghiêng người khẽ hôn lên đôi môi cô.
Hệt như chạm phải luồng điện, sự việc mấy tiếng đồng hồ trước lại nhảy nhót trong tâm trí cô, Lâm Nặc bỗng thấy hoảng sợ nhưng bàn tay của Giang Doãn Chính đã giữ chặt lấy gương mặt cô, lòng bàn tay anh ấm áp, động tác dịu dàng, như vỗ về, như dỗ dành, thấp giọng nói: "Đừng sợ".
Cô sửng sốt, đôi môi anh lần nữa lướt trên bờ môi cô, cảm giác quen thuộc thoáng chốc quay trở lại, bao trùm lấy toàn bộ các giác quan của cô.
Cô thật sự không sợ hãi, bởi lẽ lần này không giống với ban nãy, giờ phút này người đối diện với cô chính là anh.
Món sủi cảo vẫn đang bốc khói nhẹ trong chiếc bát sứ màu trắng đã bị cho vào quên lãng, chiếc thìa nhỏ vốn cầm trong tay rơi vào trong bát cùng tiếng keng ngân lên. Cô ngần ngừ vươn tay ra nắm lấy áo anh, dường như giờ phút này cô chẳng thể nhớ gì nữa, điều duy nhất cô có thể làm là đón nhận và đáp trả lại theo tiềm thức.
Cô nhớ anh, những chuyện khác chẳng muốn nghĩ đến nữa, như không hề có quá khứ cũng chẳng có tương lai, đêm nay cô bất chấp mọi thứ.
Bị anh đè xuống giường, ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng, phảng phất còn có mùi hương khác, rất nhẹ, có lẽ là mùi nước hoa của anh.
Cô mở mắt thật to, nhìn thẳng vào anh, thì thầm: "Em yêu anh...”, âm thanh nhỏ dần rồi biến mất trong một nụ hôn sâu.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Nặc thức dậy, cảm thấy tỉnh táo đến lạ thường.
Hơi thở Giang Doãn Chính sát bên thùy tai, vẫn giữ nguyên tư thế khi chìm vào giấc ngủ lúc nửa đêm, tay anh vòng sang ôm chặt lấy eo cô.
Rèm cửa được kéo hết ra, ánh sáng xuyên qua màn sương mù mỏng chiếu vào, cô đưa tay nhặt chiếc áo dưới đất vô tình chạm vào áo sơ mi của Giang Doãn Chính.
Lâm Nặc cầm lên nhìn rồi trả lại chỗ cũ, nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay anh.
Chiếc quần bò vẫn tươm tất, áo sơ mi nhăn nhúm lại bị đứt một chiếc cúc áo ngay trước ngực, cô cúi đầu chỉnh trang một lúc, sau lưng bỗng vang lên giọng nói: "Em định đi đâu?".
Không biết Giang Doãn Chính đã thức giấc tự lúc nào, nhìn cô, mặt không chút cảm xúc.
Cô lúng túng nói: "Em phải về khách sạn dọn hành lý, em bay chuyến sáng".
Anh ngồi dậy, thâm trầm nhìn cô, nói: "Đi cùng anh luôn", rồi xoay người bước xuống giường tìm quần áo.
"Không cần đâu", cô từ chối không chút suy nghĩ, né tránh ánh mắt anh, như e thẹn lại như đang chột dạ.
Giang Doãn Chính dừng lại, mặt trời từ từ nhô cao chói mắt, anh nheo mắt hỏi: "Không cần đâu là ý gì vậy?".
Không phải cô không nhớ sự việc xảy ra trong khách sạn hôm đi nghỉ mát, tuy khi đó cô say nhưng cô vẫn lắc đầu nói: "Không cần đâu", ra sức phân rõ ranh giới, cố chấp đến gần như đoạn tuyệt.
Đó là lần đầu tiên có người phụ nữ khiến anh tức giận đến vậy.
Trong lòng anh đã có dự cảm, quả nhiên ngay sau đó cô nói: "Chúng ta mạnh ai nấy đi thôi", xoay người toan mở cửa.
Anh đang cài áo, bất giác ngón tay siết chặt lại, lạnh lùng nói: "Vậy chuyện tối qua là thế nào?".
Lâm Nặc như bị trúng tà, tim đập loạn nhịp, thấp giọng nói câu gì đó, giọng nói nhỏ lại nhanh đến cả cô cũng chẳng nghe rõ, cúi mặt mò cửa bước đi, chốt cửa kêu tiếng “cạch” một tiếng, cùng lúc đó, sau lưng chợt vang lên tiếng động lớn
Cô giật mình, vội quay lại.
Chiếc bình hoa trên bàn cạnh cửa sổ bị Giang Doãn Chính hất xuống lăn sang một bên. Vì lực va mạnh, chiếc bình đập vào tường, vỡ tan tành, mảnh vỡ văng khắp nơi.
Thậm chí mảnh vỡ còn bắn đến bên chân cô, bất giác cô lui về sau, đối diện anh, đáy mắt thăm thẳm của anh thấp thoáng hơi lạnh thấu xương.
Giang Doãn Chính thở gấp, ngực phập phồng, thực sự rất tức giận, không chỉ giận cô mà còn giận chính mình. Hệt như bị trúng tà, ma đưa lối quỷ dẫn đường mới bị cô làm cho tức giận một cách dễ dàng như thế vậy nhưng ngay cả thời khắc quan trọng cùng chẳng thể nào dứt bỏ cô.
Hệt như tối qua, cô yếu đuối bất lực nắm lấy áo anh, anh cũng muốn buông tay bỏ mặc mà rời đi. Nhưng rốt cuộc anh chẳng thể làm được.
Tựa như lần trước cô phải khâu mấy mũi, anh ở bên rồi lại nếm trải nỗi đau khi bị cô làm tổn thương, lần này cũng đau đớn như thế... Nhưng vẫn không nỡ buông bỏ thế nên ngay cả hôn cũng dịu dàng, lo sợ cô bị tổn thương.
Thực ra, những chuyện anh không làm được còn rất nhiều, kể cả việc tìm người thay thế vị trí cô trong lòng mình.
Lâm Nặc đứng bên cửa, dáng vẻ sợ hãi, bàn tay vẫn đặt trên nắm đấm.
Anh hít một hơi thật sâu, nhẫn nhịn hỏi: "Vừa rồi em nói gì? Nói lại lần nữa đi". Giọng đỉệu chẳng chút trầm bổng.
Anh trước giờ là vậy, càng giận dữ giọng càng bình tĩnh, Lâm Nặc hiểu rất rõ điểm này, lúc này vẫn nghiến răng, mạnh bạo nói: "Việc tối qua không nên xảy ra...". Ngưng một lát, né tránh ánh mắt càng lúc càng lạnh lùng của anh, cô tiếp lời: "Chẳng qua là v