XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Cuối Con Đường

Nơi Cuối Con Đường

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341298

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1298 lượt.

n chăm chú vào màn hình.
Việc đến nước này, cô lại dễ dàng nghĩ đến anh như vậy.
Vừa rồi, hệt như vẫy vùng lặn ngụp rất lâu trong sự sợ hãi và bóng tối, rốt cuộc cô cũng tìm được thanh gỗ trôi nổi để bám víu, vừa mừng vừa lo vội ôm lấy, ôm lấy nơi bấu víu duy nhất của mình.






Hóa Ra Mãi Là Cô ấy
Giang Doãn Chính ôm lấy eo Vương Tịnh, cúi đầu hôn cô thật sâu.
Kỹ thuật hôn của anh rât điêu luyện, quấn quýt, mơn trớn, khiêu khích. Ở trong vòng tay anh, cô nhanh chóng đắm chìm không thể kiểm soát nổi, đầu óc ngây ngất nhưng cô lại mơ hồ cảm thấy kỳ lạ, chỉ vì anh chưa bao giờ hôn cô như thế này.
Xưa nay anh vẫn thờ ơ, lạnh lùng, đến cả nụ hôn cũng vậy. Đôi khi cô cảm thấy đó chỉ là sự miễn cưỡng nửa vời.
Mỗi lần nghĩ đến đó, tâm trạng cô không khỏi ủ dột não nề. Cô vẫn thường hoài nghi liệu Giang Doãn Chính có thực sự thật lòng với mình không hay cô chỉ là một trong rất nhiều bạn gái của anh. Bởi lẽ mãi đến hiện tại sự tiếp xúc thân mật nhất chỉ giới hạn ở nụ hôn hời hợt thoáng qua.
Cảm giác lạnh lẽo kéo tới bủa vây, cô vẫn nằm trên giường thở hổn hển. Thật ra, cô chưa hoàn toàn tỉnh táo, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác mất mát cùng nỗi u sầu, ủ dột, chỉ biết thẫn thờ nhìn anh.
Lát sau, anh vẫn chẳng cử động, cô bỗng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Cú điện thoại đó, chỉ đổ một hồi chuông liền gác máy là chuyện gì cơ chứ?
Giang Doãn Chính như không nghe thấy, sắc mặt ảm đạm, rốt cuộc anh vẫn cầm điện thoại lên gọi lại.
Nhưng đối phương không nhận điện thoại.
Một hồi chuông rồi lại một hồi chuông nữa, âm thanh khô khan đơn điệu khiến anh dần mất kiên nhẫn, anh cầm điện thoại đi qua đi lại trong phòng, chẳng chịu gác máy.
Cuối cùng, giọng nữ vang lên đầy máy móc: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Anh gập nắp điện thoại lại quay sang, hàng lông mày khẽ nhíu lại, lúc này anh liếc mắt nhìn Vương Tịnh một cái.
Vương Tịnh đã ngồi dậy, quần áo chưa chỉnh tề, ánh mắt cô khẽ lóe sáng, vội đến trước mặt anh hỏi: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?".
Xảy ra chuyện gì ư? Giang Doãn Chính cúi đầu nhìn chiếc điện thoại, nỗi hoài nghi trong lòng ngày càng lớn. Cá tính của Lâm Nặc anh hiểu quá rõ, cố chấp, ngang bướng hệt như đứa trẻ. Cô kiên trì lâu như vậy, chẳng qua là vì không chịu quay về bên anh, thậm chí đến cả lúc say rượu cũng vẫn nhớ rời xa anh, hận một nỗi chẳng thể bỏ đi thật xa, từ nay về sau chẳng liên quan gì nhau nữa.
Thế nên, lần này điện thoại chỉ đổ một hồi chuông càng đáng ngờ hơn nữa.
Anh không trả lời, mặt sa sầm gọi lại, một lần rồi lại nữa, bề ngoài tưởng như rất kiên nhẫn nhưng thực ra trong lòng anh đang nóng như lửa đốt.
Cũng biết đã bao lâu, tiếng "tút tút" khô khan đầu dây bên kia cuối cùng cũng biến mất, thay vào đó là âm thanh lào xào.
Đầu dây bên kia tĩnh lặng, chẳng có âm thanh nào khác, trái tim anh dần dãn ra: "Em đang làm gì vậy!!". Hệt như đang chất vấn, giọng điệu khô cứng mang theo vẻ tức giận sau khi cất được tảng đá trong lòng.
Vẫn chẳng thấy cô đáp lại, anh chau mày, hít một hơi thật sâu: "Lâm Nặc, em trả lời anh đi!".
Có lẽ là giọng anh quá hung dữ, thực sự đã dọa cô, một lúc sau, bên đầu dây bên kia vọng lại âm thanh trầm thấp.
Anh không nghe rõ cô đang nói gì, âm thanh quá nhỏ quá thấp, dường như bị tiếng thở át mất, lòng anh bỗng thắt lại, chỉ bởi dường như anh nghe thấy tiếng khóc thút thít run rẩy và nghẹn ngào.
Anh sững người liền dịu giọng hỏi: "Em đang ở đâu?". Nói rồi chẳng đợi cô trả lời anh đã xoay người sải bước ra ngoài cửa.
Vương Tịnh ngẩn người đứng bên giường, thường ngày rất mẫn tiệp, tư duy linh hoạt phản ứng nhanh nhạy nhưng lúc này cô chẳng hiểu gì cả cứ ngây ra, giương mắt nhìn Giang Doãn Chính bước ra ngoài chẳng chút do dự, bên tai cứ vang lên cái tên đó.
Lâm Nặc, Lâm Nặc...
Đầu óc cô ong ong, sao lại là cô ấy?
Khi Giang Doãn Chính tìm thấy Lâm Nặc thì nước mắt trên khuôn mặt cô đã khô, chỉ có cơ thể vẫn đang run rẩy. Chỉ cần nhớ đến chuyện xảy ra trong xe vừa rồi, nhớ đến sức mạnh khủng khiếp cùng ý đồ cưỡng bức của Từ Chỉ An là cô lại thấy sợ hãi.
Điện thoại nắm chặt trong tay, rõ ràng cô cảm thấy lạnh nhưng lòng bàn tay lại đầy mồ hôi. Vừa rồi, chuông điện thoại reo vang không ngừng, thực ra cô không ngờ rằng anh sẽ gọi điện lại, càng không ngờ rằng anh lại kiên trì đến vậy. Lòng xao động, cuối cùng cô không nhịn được bèn nhận điện thoại.
Ngữ khí của anh trong điện thoại không được tốt lắm nhưng cô bỗng thấy an lòng, rõ ràng biết rằng không nên như thế nhưng cô đã quá mệt rồi, mệt đến mức toàn thân rã rời, đến mức chỉ có thể đợi anh, chỉ muốn chờ anh.
Giang Doãn Chính vội vả chạy đến, cô đang ngồi xổm dưới đất bàn chân đã tê dạị, rồi anh cũng ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào cô. Cô gần như chẳng suy nghĩ đưa tay nắm chặt lấy vạt áo trước ngực anh.
Cảm giác này tuyệt biết bao. Cô vùi mặt vào ngực anh, chẳng nói lời nào, chỉ cảm thấy như chưa bao giờ yếu đuối hơn.
Thế nhưng, chỉ cần ôm l