Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1294 lượt.
ấy anh, tất thảy mọi thứ đều ổn cả.
Giang Doãn Chính không nói gì, ánh mắt sắc bén lướt qua toàn thân tả tơi và thảm hại của cô, sắc mặt anh sa sầm. Cô ở ngay trước mắt, tay nắm lấy áo anh, chẳng rõ vì ra sức hay vì sợ hãi mà tay cô run rẩy.
Anh chau mày hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?", tay nắm chặt lấy vai cô.
Lúc này anh mới phát hiện ra toàn thân cô đang run rẩy. Cô ở trong lòng anh, im lặng nhưng lại như đang chịu ức, hệt như một con thú nhỏ mới sinh hoảng hốt, bơ vơ.
Anh khẽ siết chặt tay, lại hỏi: "Từ Chỉ An đâu?". Giọng lạnh băng nhưng Lâm Nặc lại nghe thấy sự tức giận ẩn giấu trong đó, cô cắn môi không nói gì, hồi sau, cô lắc đầu hít một hơi thật sâu, hơi thơ vẫn chưa đều đặn trở lại.
Nơi đấy cách phòng trà không xa lắm, chỉ một con phố, vả lại trước đó Từ Chỉ An chủ động nói đưa cô về, giờ đây lại thành thế này, dường như mọi thứ đều rõ ràng cả rồi.
Giang Doãn Chính định đứng dậy nhưng vạt áo trước ngực lại bị kéo chặt lấy.
Lâm Nặc ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi sưng đỏ nhưng có lẽ những giọt nước mắt ấy càng làm đôi mắt đen láy của cô sáng long lanh, sáng đến mức gần như có thể trông rõ hình ảnh phản chiếu của anh.
Cô nhìn anh, ánh mắt tràn ngập sự khẩn cầu cùng vẻ mệt mỏi.
Trái tim Giang Doãn Chính bỗng như mềm đi, quen nhau lâu vậy, đấy là lần đầu anh trông thấy dáng vẻ này của cô. Trước đây ở bên cạnh nhau, anh không để cô chịu chút ấm ức nào thế nhưng giờ đây cô với đôi mắt ầng ậc nước trông thật đáng thương.
Cuối cùng anh dịu dàng nói: "Chúng ta đi thôi", tay khẽ dùng sức dìu cô đi.
Mãi đến khi ánh đèn sau xe mất hút ở góc phố, Vương Tịnh mới gắng gượng vịn tường đi về phía khu X, có lẽ do kiến trúc cũ kỹ, mặt tường bẩn thỉu loang lổ, chạm tay vào lạnh băng, cô cảm thấy lòng mình càng ảm đạm, lạnh lẽo.
Hóa ra mọi người đều sai, hoặc có lẽ đám bạn thân chỉ an ủi cô mà thôi. Thật ra, xưa nay Giang Doãn Chính chưa bao giờ yêu cô, thế nên đến cả nụ hôn cũng hờ hững,
Cô cứ ngỡ rằng anh là người như vậy, chẳng có điều gì khiến anh quan tâm, trái tim anh dường như mãi mãi trên cao, khiến người ta phải ngước nhìn lên, chẳng cách gì nắm lấy được.
Vậy mà vừa rồi, anh lại dịu dàng ôm một người phụ nữ vào lòng, động tác cẩn trọng như thể cầm một viên ngọc quý chỉ cần mạnh tay một chút là cô ấy sẽ vỡ ra.
Khoảnh khắc ấy đến cả bóng lưng của anh cũng dịu đàng.
Từ xa, có đèn xe sáng chói, lướt ngang qua cô rồi dần đi khuất. Cô giật mình bỗng nhớ ra, chợt hiểu được tất cả.
Cuối cùng cô đã nhớ ra mình gặp Lâm Nặc ở đâu.
Trông Lâm Nặc rất quen, trên một tờ báo trước đấy rất lâu, khi đó tuy cô mới gặp Giang Doãn Chính vài lần nhưng đã bắt đầu quan tâm đến tin tức của anh, biết anh xuất hiện chốn công cộng thường dẫn theo bạn gái. Mỗi lần đều là gương mặt xinh đẹp khác nhau, các cô gái với má lúm đồng tiền nở nụ cười tươi như hoa trước ống kính.
Duy chỉ có Lâm Nặc là khác, bức ảnh duy nhất bị chụp bị chính tay của Giang Doãn Chính che nửa ống kính. Thế nên gương mặt cô trông không rõ. Khi đó anh nắm tay cô ấy, nghiêng người che chắn, mặc dù đeo mắt kính râm cũng có thể nhận ra anh đang không vui.
Hóa ra là vậy.
Hóa ra là vì quan tâm nên mới muốn bảo vệ, bảo vệ cô ấy tránh xa rắc rối phiền nhiễu của công chúng.
Cô bỗng nhớ đến sự dịu dàng của anh hôm tại phòng tập đánh cầu, nhớ đến sự hoảng hốt thoáng qua trong mắt Giang Doãn Chính, cô chợt bừng tỉnh. Hôm đó anh nhìn cô, hệt như thông qua cô mà thấy bóng dáng của một người khác mà thôi.
Thoáng chốc lòng cô lạnh lẽo, thê lương.
Cuối cùng cô cầm chiếc điện thoại gửi một tin nhắn, không biết lúc này anh có thời gian xem không nhưng dù gì đã quen nhau vài tháng, lời chào tạm biệt cũng vẫn cần thiết
Anh đã từng yêu cô, đã từng làm tổn thương cô, cô hy vọng mình chỉ nhớ tình yêu của anh
Gần đó, Lâm Nặc được Giang Doãn Chính đưa về khách sạn của anh.
Ngồi trong xe, cuối cùng cô cũng kể sơ qua cho Giang Doãn Chính, chỉ vài câu ngắn ngủi cô liền cảm thấy mi mắt nặng dần, khép mắt trong cơn mệt mỏi.
Hơi thở quen thuộc kề bên, từ đầu đến cuối cô quyết không buông.
Cuối cùng, Giang Doãn Chính gọi cô dậy, đi thẳng vào phòng, anh nói: "Em đi tắm đi".
Cô thật sự rất đói, cố sức vùng vẫy trong xe hồi lâu tiếp đó lại khóc một trận, tiêu hao khá nhiều thể lực, vì vậy khi nhân viên phục vụ đưa thức ăn khuya đến, cô chẳng để ý gì nữa, ngồi xuống cắm cúi ăn, chỉ kém hổ đói vồ mồi mà thôi.
Những chiếc sủi cảo nhỏ xinh, lớp vỏ ngoài mỏng manh bao bọc nhân bánh đầy đặn, óng ánh trong suốt, hơi nóng bốc lên nghi ngút, thơm phức đầy hấp dẫn.
Một lúc sau, cô cảm thấy không gian quá tĩnh lặng, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của Giang Doãn Chính, dường như anh vẫn nhìn cô, lặng lẽ từ đầu đến cuối, đáy mắt sâu đen với tia sáng rất nhạt đang chuyển động yếu ớt, một sức mạnh thần kỳ, khiến người ta an lòng.
Cô mỉm cười, lúc này mới sực nhớ ra, vội hỏi: "Anh ăn không?".
Chiếc đèn đầu giường chiếu lên làn da trắng như tuyết của cô