Tác giả: Lãnh Tuyền
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1198 lượt.
úng ta là vợ chồng?”.
“Ân Sinh!”. Tiếng gọi rầu rĩ vang lên nơi lồng ngực tôi, Trần Dũng dang tay ôm tôi, gọi tên tôi đầy đau đớn rồi chẳng nói gì nữa, cảm giác nóng và ẩm ướt dần dần rõ xâm nhập vào da, tôi biết, người đàn ông của tôi, anh đang khóc.
Tôi chậm rãi vuốt ve tóc anh. “Thật ra anh là người rất xấu, cố chấp, hành động theo cảm tính, chẳng những ngốc mà còn khờ, lúc nào cũng thích lải nhải, biết không, em luôn lén gọi anh là ‘thím Trần’ “.
“Anh, anh không xứng với em”. Anh không ngẩng đầu, vừa lẩm bẩm vừa cọ cọ vào lòng tôi như đứa trẻ lên ba, miệng nói không xứng nhưng tay lại tăng thêm lực ôm càng chặt hơn.
“Nhưng anh làm đồ ăn rất thơm, còn bí mật tổ chức sinh nhật cho em, chăm chỉ chịu khó, cổ vũ em duy trì việc học, đúng rồi, còn mua trang sức Swarovski cho em, đến bây giờ đồng nghiệp của em cũng chưa có ai dám chi một số tiền lớn như vậy để mua thứ người yêu mình thích mà mắt không thèm chớp mua ngay lập tức”.
“Đây đều là việc nhỏ, là chuyện đương nhiên anh phải làm, sao em không kể tới việc anh làm em bực bội, bỏ đi nơi khác, bỏ luôn cả kỳ thi em vất vả ôn tập bấy lâu”.
“Nhắc tới là em lại bực thêm, già mà như con nít, anh à anh ơi, thì ra anh là tên ngốc, nếu nói cho em biết liền lúc đó, cùng lắm thì hai ta đưa cô ta ra tòa luôn, để pháp luật xét xử”.
“Anh, anh sợ…”.
“Sợ em tức điên lên, sợ em mắng anh chứ gì? Sao không biết sợ nếu sự việc bại lộ, em cầm cây cán bột đuổi giết anh?”.
“Cái đó không gọi là đuổi giết, hoàn toàn là do anh nguyện ý. Cán bột nhà chúng ta nhỏ lắm, anh mua sẵn một cây mới rất to, giấu trong ngăn tủ phòng bếp ấy”.
“Anh…”.
Lần này tới lượt tôi á khẩu, đàn ông đều là những cậu bé không lớn, coi anh làm đủ trò gì đấy! Tôi vò đầu chịu thua, tha thứ cho anh đi, ai bảo chồng tôi chỉ là đứa trẻ mới học lớp hai.
Bầu trời tối đen, ánh trăng chiếu vào cửa sổ, đổ bóng sáng xuống đất, rực rỡ vô cùng.
Hoàn toàn tin tưởng
Tối hôm đó giữa chúng tôi không mãnh liệt như tôi vẫn tưởng tượng, ngược lại có chút vụn vặt thậm chí bình thản : ăn mì gói xong, anh đi tắm, tôi ủi quần áo, khi anh tắm ra thì tôi bảo anh nằm xuống đùi mình, lấy bông dọn dẹp hai cái lỗ tai hơn ba tháng không ai quản.
Đây là thói quen của chúng tôi từ lúc kết hôn đến giờ, là lạc thú của cuộc sống vợ chồng riêng tư, tôi không biết Trần Dũng nghĩ thế nào chứ mỗi khi tôi đưa bông vào vệ sinh tai cho anh, lòng tôi rất vui, giống như mở một cái gối hơi, nhìn nó từ xẹp lép dần dần phồng lên, rất có cảm giác thành tựu. Thật sự, này so với việc quan hệ chăn gối còn gắn bó với nhau hơi, một người giao lỗ tai cho người kia không giống như giao cơ thể mình cho bác sĩ mổ xẻ nó, để người kia vệ sinh những thứ bẩn bên trong tai thì phải tin tưởng giao cho họ lấy ra một phần cơ thể mình. Lòng tin hoàn toàn cũng đến thế mà thôi.
Tôi đương nhiên thấy vui, người đời nói quả không sai : bình an là phúc, bình thản là thật, nghi kỵ phòng bị, lòng dạ tâm cơ để làm gì khi cuối cùng bản thân cũng bị tổn thương, bao nhiêu năm qua đi, cuối đời cũng chỉ còn lại hai ông bà già ngoáy tai cho nhau, cam tâm tình nguyện để người kia thấy mặt yếu đuối không đề phòng của mình.
Tôi và Trần Dũng, dù là tai hay là tim, xét cho cùng cũng đã hợp làm một khối.
“Ân Sinh em yên tâm, em đối với anh như vậy sao anh có thể gạt em lần nữa, sau này mặc kệ là ai, chuyện gì, Trần Dũng anh sẽ nói hết cho Niếp Ân Sinh nghe, có một nói một, có hai nói hai, nếu không làm được ra đường bị xe…”.
“Nè!”. Ngắt lời anh, anh nói thế là tôi vui rồi nhưng không thể tỏ thái độ ra ngoài được, tôi hắng giọng. “Em nói anh có phiền không, chúng ta không thịnh hành ba cái trò mê tín, thím Trần, mặc quần áo đi!”.
Tra tấn người ta lâu như vậy, giờ đến lượt em trị anh đây. Không thừa nhận, không khen ngợi, đáng đời nhé!
Xuống giường, tôi mặc quần áo với tốc độ nhanh nhất có thể, sửa soạn sẵn sàng đứng ở cửa cười với anh. “Đi thôi anh Dũng, em và anh cùng đi”.
Nửa giờ sau.
Ra khỏi ngân hàng, tôi mở sổ tiết kiệm nhìn vào mà phát sầu, ngước mặt nhìn Trần Dũng đi bên cạnh, đấu tranh tư tưởng mãi, ấp a ấp úng mở miệng. “Anh Dũng, chúng ta có thể chờ bên cảnh sát có kết quả rồi mới bỏ tiền ra được không?”.
Tôi không vừa lòng với cách nói của mình nhưng sổ tiết kiệm đã tụt xuống con số nguy hiểm, tôi không nói không được, lương tâm và tư tâm giằng co, một vòng luẩn quẩn, thật là buồn rầu quá đi.
“Không được, cứu người quan trọng hơn”.
“Nhưng mà…”. Trách nhiệm còn chưa xác định, cả hai xe đều có lỗi, vì sao chỉ có chúng tôi phải bỏ tiền ra?
Câu phản bác bị tôi nuốt ngược vào bụng, không phải tôi muốn giấu Trần Dũng, mà chính tôi còn cảm thấy không nên nói như thế, thà im lặng còn hơn.
“Nhưng mà ngoan ngoãn giao tiền có điểm ngu ngốc phải không?”. Anh cúi đầu, con ngươi nhìn thẳng vào mắt tôi. “Ân Sinh, nghĩ lại chuyện mẹ anh đi”.
Tim tôi vỡ vụn, ngẩn người một lúc lâu, chuyện kiêng kị lâu lắm chưa đề cập tới, tôi đã quên mất việc