Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích
Tác giả: Lãnh Tuyền
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341188
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1188 lượt.
y tỉnh lại!
Mắt tôi nhòe nước, mũi cũng nghẹt nước, tức đến cả người run lên bần bật, tôi vừa đánh vừa đá vừa kêu la, đến tận khi tay mỏi, giọng khàn, ngã xuống đệm dựa sofa, bị người ta áp sát ôm vào ngực mà vẫn cứ lặp đi lặp lại. “Anh là đồ chết tiệt, chết tiệt…”.
Giữ chặt lấy cánh tay lộn xộn của tôi, thân thể anh cũng lạnh run, anh không buông tay, dù tôi tránh thế nào anh cũng không buông tay, mặc tôi khóc, mặc tôi mắng, mặc tôi chùi nước mắt nước mũi lên áo anh, cọ lên mặt anh, anh chỉ bướng bỉnh không buông tay.
Một lúc lâu sau, tiếng khóc của tôi đã nhỏ dần biến thành thút thít, Trần Dũng cuối cùng cũng mở miệng, anh vẫn ôm tôi, vùi đầu vào gáy tôi, thở dài thườn thượt. “Ân Sinh, anh là muốn tốt cho em!”.
Thanh âm thống khổ như tiếng sói cô độc rên rĩ giữa đêm trăng. Bàn tay to lớn của anh vuốt ve lưng tôi, thật nhẹ nhàng như sợ làm vỡ một tác phẩm pha lê. Anh đang nghĩ gì thế? Tôi không thấy được khuôn mặt anh, chỉ có hơi thở nóng rực phà lên cổ nhột nhột.
“Đều do anh sai, anh Dũng không tốt, anh là đồ chết tiệt, nghỉ một chút rồi lại đánh anh tiếp nhé, chỉ cần em vui thì muốn đánh sao cũng được, Ân Sinh ngoan, anh không giận đâu, không giận đâu”. Vòng ôm lắc lư nhè nhẹ, tôi như đang nằm trên cái võng ấm áp, lơ đãng nghe tiếng ủi an đầy sủng nịch, anh đang dỗ tôi như dỗ một đứa trẻ, chầm chậm, mềm mại, ngọt ngào. Thái độ vậy thật không biết phải nói sao, không mắng, không khóc nháo, không phản bác, biết mình sai rồi sao? Anh đó, nhận lỗi sớm một chút thì tốt rồi.
“Nhưng Ân Sinh à, lúc này em nhất định phải nghe lời anh, chúng ta, vẫn phải ly hôn thôi”.
Cái võng bất chợt đứt dây, cả người hạ cánh xuống nền đất. Tôi kết luận quá sớm, cứ nghĩ đã tới bước giải thích, ai ngờ quanh đi quẩn lại lại quay về vị trí ban đầu! Máu nóng vừa dịu bớt lại sôi lên, tôi chắc chắn sẽ bị con lừa cứng đầu này làm tức chết, trời ơi là trời, làm biết bao nhiêu thứ mà ông già chậm lụt này vẫn chưa chịu hiểu! Tiếp tục gạt nhau sao! Tiếng thút thít chưa ngừng, thân thể vừa đánh đấm đá người khác chưa kịp hồi sức, tôi chỉ biết há hốc miệng, cảm giác răng nanh đang nhọn lên, không chút suy nghĩ, cúi đầu cắn ngay một phát vào vai anh, đồ ngốc, cắn chết anh đi!
Ngậm vải áo vào miệng có vị chua chua, đây là thứ áo hạng xoàng hè rồi tôi mua cho anh, giá gốc 480, giảm 150, thật ra ban đầu tôi định mua một chiếc áo hàng hiệu giá tám ngàn nguyên kìa, giảm còn ba ngàn đã là vô cùng tiện nghi, vậy mà anh không chịu, bảo tiết kiệm được thì tiết kiệm, đàn ông con trai quần áo không quan trọng lắm.
Kết quả chúng tôi vì thế mà cãi nhau to, cầm đống quần áo tôi không vừa lòng về nhà, oán giận anh nhà quê chắc bắp. Anh không phản bác, lẳng lặng nhìn tôi cười, về nhà rồi anh mới lấy ra trong túi xách món đồ trang sức Swarovski* tôi thèm nhỏ dãi đã lâu mà anh lén mua…
(*Đá quý của hãng Swarovski rất có tiếng, mọi người có thể Google “Swarovski” để biết thêm)
Tim tôi rỉ máu, đau đến chết đi, không nhớ lại nữa, tôi khép mắt, cắn chặt môi, giọt lệ chảy xuống gò má, thấm vào lớp vải, một màu hồng loang ra. Chẳng biết qua bao lâu, anh cứ đứng im bất động để mặc tôi cắn, cuối cùng vẫn là tôi mỏi miệng không duy trì được, nhả ra, nghỉ một chút, bắt đầu chậm rãi nói chuyện. “Anh, biết, cái gì là tốt với em?”. Tôi hy vọng khi nói giọng có vẻ bình tĩnh và nghiêm túc, nhưng há miệng lại nghẹn ngào tiếng được tiếng mất. Tôi hít thật sâu, nuốt một ngụm nước bọt bôi trơn cổ họng đau rát, cố gắng nói cho dễ hiểu nhất. “Anh Dũng, lúc anh làm chuyện này, anh có từng suy nghĩ đến cảm giác của em không?”.
“Anh…”.
Tôi cười nhạt, anh không trả lời được tôi chẳng lấy làm lạ, lùi ra khỏi hai cánh tay đã sắp biến thành đá, rời vòng ôm của anh, tôi đứng thẳng người, nhìn vào mắt anh. “Anh Dũng, cái tôi đàn ông của anh lớn thật đấy”. Đầu ngón tay di lên trên, luồn vào mái tóc đen, ôm lấy đầu anh, tôi nói những lời mình vẫn hằng muốn nói. “Vì sao không tin em, chúng ta là vợ chồng mà”.
Nhắc tới hai chữ vợ chồng, sống mũi tôi lại cay, hai chữ thần thánh này sao chúng tôi có thể quên được kia chứ, chúng tôi đã phải đi cục dân chính, mua giấy đỏ, đóng dấu, pháp luật quốc gia quy định đời này chúng tôi phải ở bên nhau, bất luận tai nạn, sinh lão bệnh tử đều phải ở bên nhau, đó là vợ chồng!
“Xảy ra chuyện, gạt em, làm cho em phải tự đi hỏi người ta mới hiểu ra chân tướng, chuyện Lâm Mi tống tiền anh không nói, tai nạn xe lớn như vậy cũng không nói cho em biết, anh Dũng, một mình anh phải chịu đựng bao nhiêu tâm sự, anh, có mệt hay không?”.
“Có câu nói ‘vợ chồng vốn là chim cùng rừng’, đúng rồi, vế sau thì không hay lắm, ‘đại nạn đến đều phải tự thân bay’, nhưng cái gì là đại nạn? Chiến tranh? Bệnh dịch? Thiên tai? Nếu gặp phải những thứ đó em vẫn sẽ lo cho anh, chưa kể hiện tại đã mắc phải cái nào trong số đó đâu, anh bảo em bay đi nơi nào bây giờ!”.
Nước mắt lại đong đầy hai hốc mắt, rơi xuống hai gò má, rơi cả vào tóc anh, như viên pha lê đen lấp lánh ánh sáng. “Anh Dũng, anh nói em biết đi, em phải làm sao anh mới tin ch