Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài
Tác giả: Lãnh Tuyền
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1274 lượt.
à cái gì, chúng còn không xứng với hai chữ “khốn kiếp”, tôi muốn giết bọn chúng!
“Anh, anh Dũng…”. Thanh âm nho nhỏ gọi thần trí tôi quay về, Ân Sinh đang gọi tên tôi, tìm kiếm tôi.
Đi qua, nâng tay cô ấy lên thật nhẹ nhàng, vuốt ve bàn tay ấy, người phụ nữ của tôi, người vợ đáng thương của tôi.
“Đau…”. Cô ấy nhăn mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn vặn vẹo, hàng lông mày nhíu lại. Nhìn cô ấy tôi càng không thể nén giận, muốn ngay lập tức chạy đến đâm cho hai tên đó mỗi tên một nhát vào bụng.
Ân Sinh em chờ đi, anh sẽ báo thù cho em!
Tôi dợm chân bước, ngón tay bị níu lại. “Anh Dũng, đừng đi, đừng đi mà…”. Trong đêm tối, tiếng nói của cô ấy như nước, hành vi vô thức lại khiến tôi dao động : thời điểm Ân Sinh cần mày nhất, Trần Dũng, mày không được manh động, mày đi báo thù thì cô ấy phải làm sao bây giờ? Vợ kẻ giết người, hoặc vợ của tội phạm hình sự, những cái tên đó dán lên người, bảo cô ấy sống sao đây?
Vấn đề này thật nghiêm trọng, thận trọng, phải thận trọng, phải nghĩ cho thấu đáo. Hít sâu hít sâu, phải thay đổi phương án, tôi buộc mình bình tĩnh lại, xả giận không phải mục đích tốt, bảo hộ mới là cần thiết nhất, xử hai tên chó má đó không vội, nhưng những ngày sau này tính sao đây? Không thể, tôi không thể kéo cả Ân Sinh cùng nhảy vào hố lửa. Vậy tôi nên làm thế nào? Chỉ còn một cách là trả hết tiền. Ngoại trừ nhà hàng, tôi chỉ còn hai bàn tay trắng, lấy cái gì trả? Đúng rồi, nhà hàng!
Tôi chưa bàn với Ân Sinh về nó, tựa hồ không cũng không cần nói vì chúng tôi đều hiểu, nhà hàng phát triển đến trình độ bây giờ không dễ dàng, bạn bè cũng biết trước khi kết hôn câu tôi hay nói nhất là : nhà hàng là mạng sống của tôi, ai động đến nó phải bước qua xác tôi cái đã. Huống hồ nếu không xảy ra tai nạn lần này, tôi tính sẽ mở rộng quy mô, phát triển thành chuỗi cửa hàng. Mà hiện tại… Nhà hàng không thể so sánh với Ân Sinh, tôi chẳng phải hiệp sĩ, chẳng cần cắt cổ tay cũng có thể quyết đoán : tôi cần Ân Sinh, chỉ cần một mình cô ấy là tốt rồi. Thậm chí tôi còn tham vọng xa vời : nếu trả hết tiền, tôi lại vô nợ vô nần, Ân Sinh sẽ ở lại bên tôi mãi chứ? Tuy rằng nghèo khó, sẽ vất vả lắm, nhưng tôi thề sẽ không lâu đâu, tiền tài sẽ kiếm lại được.
Càng nghĩ càng thấy hy vọng hơn, là đây, vì Ân Sinh, vì chính mình, tôi sẽ bán nhà hàng!
Khi đã quyết định, tôi thấy nhẹ nhõm, đi đến ngồi bên giường cô ấy, nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy lần nữa, tôi khẽ vuốt tóc cô ấy, cúi người xuống thì thào. “Vợ yêu, anh không đi, anh không đi đâu cả…”.
Tôi không đi, không bao giờ đi nữa. Ân Sinh của anh, chẳng sợ mất đi tất cả, anh muốn ở bên em trọn đời.
Phấn đấu – Tri ân không cần hồi báo
“Dưa chuột bán bao nhiêu?”.
“Bảy đồng sáu”.
“… Đậu sừng nhìn ngon quá, bao nhiêu tiền?”.
“Chín đồng năm, sao? Lấy hai cân nhé?”.
“Anh Dũng…”.
“Ừm?”. Rũ mắt xuống nhìn tôi, hàng mi đen của anh dính vài đốm tuyết nhỏ, lay động khe khẽ.
“Ờ, ừm…”. Chẳng nói được gì, bao nhiêu giáo huấn đã chuẩn bị lại nuốt vào trong bụng, cổ họng tôi như có tảng đá mắc ngang đó, không khạc ra được, cũng không nuốt xuống được.
“Ân Sinh, có việc thì nói ra đi”. Rốt cuộc vẫn là vợ chồng lâu năm, anh thật biết tật xấu hay ậm ừ của tôi.
“Lần sau anh mà không đội mũ, để đầu dính đầy tuyết, em, em sẽ phạt anh khỏa thân chạy vòng vòng đó!”. Phù! Nói xong, tuy rằng không diễn tả hết ý nhưng cũng coi như thét ra lửa. Mà sao anh lại cười? Tiếng cười ha ha đầy sung sướng vang vọng khắp bầu trời lả tả tuyết, những cơn gió mang tiếng cười đó đi xa thật xa.
“Bà xã, chồng em thân thể cường tráng, đừng nói chạy khỏa thân, bơi mùa đông cũng không vấn đề gì, chỉ là…”. Dừng lại chỉnh tư thế, ôm tôi càng chặt hơn, cúi người nói thầm bên tai tôi. “Chỗ đó, em có dám cho người ngoài nhìn thấy không?”.
Xì xì xì! Người này bại hoại không đứng đắn! Nhưng mà… Đúng là tôi không nỡ….
“Dính tí tuyết thôi, mùa này trời tối nhanh, nếu anh không ra đón em, lỡ xảy ra chuyện gì…”.
Anh bỗng ngập ngừng, cánh tay ôm tôi cứng lại, sau một lúc mới đổi giọng trở về trạng thái thoải mái. “Lần này sốt ruột quên mang, Ân Sinh đừng giận, lần sau ông xã nhớ đội mà”.
Tôi biết làm sao, dù anh chưa nói hết nhưng có kẻ ngốc mới không nhận ra, sợ hãi và áy náy đã biến thành tâm bệnh của anh, và vì anh, tôi cũng vậy. Anh Dũng, đừng tự trách nữa được không, đừng căng thẳng nữa, sự chăm sóc đó không phải thứ em muốn, chúng ta chỉ là những người bình thường thôi, không cần cử án tề mi như vậy, tình cảm mà quá câu nệ sẽ khiến người ta không thoải mái.
“Xí, em mới không thèm tức, anh mà cảm thì tự kiếm tiền đi khám đó”. Vỗ túi tiền, bổ sung thêm. “Em không có tiền đâu, không có đồng nào hết trơn!”.
Tôi là người rất xấu, có lòng đút cho tôi ăn tôi còn ngại mệt, tôi mặc kệ, tôi ghét không khí thiếu tự nhiên, tôi thích nói thẳng.
“Rồi rồi rồi, đến lúc đó tự anh đi khám, chỉ cần em không giận thì cái gì cũng được”.
Ai da còn cười nữa, đúng là bó tay với anh mà. Bất đắc dĩ nhún vai, ho