Tác giả: Lãnh Tuyền
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341277
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1277 lượt.
dám cưa, cũng không muốn cưa. Dù gì đi chăng nữa Ân Sinh cũng đã kết hôn, họ tên người chồng trên giấy đăng kí kết hôn là Trần Dũng tôi, tôi cho rằng mình hoàn toàn có quyền ghen : dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà tên khốn kiếp Lý Hải Phi này còn dám câu dẫn phụ nữ đã có chồng nhà tôi chứ? Dựa vào cái gì hắn còn dây dưa với vợ tôi?!
Nếu có thể, tôi sẽ đấm một cú thật mạnh vào mặt hắn! Nếu có thể, tôi sẽ trét đất lên cái áo sơ mi trắng của hắn cho hắn giặt mãi không bao giờ ra! Nếu có thể, tôi muốn chỉ vào cái mặt đểu giả trơn bóng của hắn mà hét lớn rằng : thằng nhóc này cút qua một bên đi, tránh xa vợ tôi ra!
2. “Dũng, không xong rồi, vợ em bị người ta đâm một nhát trước cổng chung cư, đang cấp cứu, phòng số 2 bệnh viện thành phố, nhanh đến đây mau, nhớ mang theo…”.
Cạch!
Di động rớt xuống đất, nhưng tiếng nói vẫn vang vọng bên tai trái. Tôi ngơ ngác nhìn chằm chằm vào một vũng tuyết đỏ lòm phía trước, trong óc chỉ có một câu : thì ra, đây là máu của Ân Sinh…
Khi vừa kết hôn, cô ấy từng bị bút đâm vào tay một lỗ nhỏ, thật rất nhỏ rất nhỏ, nửa ngày mới chảy ra được giọt máu như hạt châu màu hồng san hô lấp lánh, ở đầu ngón tay trắng nõn của Ân Sinh, đáng thương đến đau lòng. Lúc ấy tôi vừa nói dối cô ấy nên biểu hiện ra khoa trương mười phần, nào là bạch dược Vân Nam bôi bôi xức xức, vội đến vội đi, chỉ cầu vợ nở một nụ cười tương đối cũng khiến tâm mình bớt hư không.
Còn lần này thì sao? Một vũng máu lớn, từ đâu chảy xuống? Là bụng nhỏ, hay ở ngực, hay đôi chân dài duyên dáng? Lần này, tôi phải làm sao mới có thể cứu cô ấy, cứu cả chính mình nữa?
Xử lý xong hết cũng là nửa đêm, vốn Lệ Lệ ở lại canh nhưng tôi không cho, Tào Hổ đi công tác chưa về, không thể để nó làm việc xong còn phải chạy đến bệnh viện, ai cũng có cuộc sống gia đình riêng.
Hiện tại phòng bệnh chỉ còn tôi và Ân Sinh. Đứng ở cửa sổ nhìn về phía giường, môi của cô ấy không một chút hồng hào nào, hệt như búp bê sứ. Búp bê sứ bị người ta đập vỡ! Tôi không dám đi qua, sợ tiếng bước chân đánh thức cô ấy, cứ để giấc mộng của thuốc tê kéo dài chút đi, ngủ còn tốt hơn tỉnh dậy đối mặt với tôi, đối mặt với một thằng đàn ông vô dụng mang đến cho cô ấy chẳng thứ gì ngoài bất hạnh ra.
Tôi tự trách, tự trách ghê gớm. Tôi không hiểu tên cướp đó muốn gì ở Ân Sinh, áo bông sơ sài, túi xách giá rẻ, cô ấy có điểm nào đáng cướp chứ? Muốn cướp thì đến cướp tôi đây này, điện thoại của tôi, tiền trong túi tôi, quần áo của tôi hắn muốn gì cũng được, dù sao đàn ông da dày thịt béo, phải chịu đâm dao cũng không thành vấn đề.
Vậy mà, hắn lại cố tình chọn Ân Sinh, Ân Sinh mảnh mai nhỏ bé của tôi!
Rầm! Nắm đấm đánh lên tường, tôi không thấy đau, vì người phụ nữ làm tôi đau hơn một ngàn một vạn lần đang thống khổ, bụng cô ấy bị băng bó, phía dưới lớp băng đó là miệng vết thương sâu hoắm! Dạo này đầu tắt mặt tối, xe không có, nhà không có, giờ Ân Sinh còn nằm viện, sao lại thành thế này cơ chứ? Chẳng lẽ mọi thứ tôi quý trọng, tất cả đều sẽ có kết cục bi thảm sao? Chẳng lẽ tôi chính là vị thần xui xẻo trong truyền thuyết? Nếu là như thế, tôi nghĩ đã đến lúc phải quyết tâm cắt đứt. Tôi phải để Ân Sinh đi.
Mặt tôi lạnh toát, giống như vừa bị hắt nước đá, tay bất giác đưa lên sờ, một mảnh ẩm ướt.
Khóc cái gì? Tôi hai bàn tay trắng, tài cán gì có thể níu kéo cô ấy, cách xa tôi, cô ấy sẽ hạnh phúc, rất hạnh phúc, được người ta che chở không phải chịu một vết thương nào, những chuyện tôi không thể làm sẽ có người khác làm được, có thể đặt lại trên môi cô ấy nụ cười rực rỡ như hoa thuở ban đầu. Chuyện ấy rõ ràng là chuyện đáng mừng, tôi phải cao hứng mới đúng. Nhưng sao lòng tôi đau lắm, như bị ai đó rút xương mổ bụng. Xoay người, nước mắt khó nén.
“Anh Dũng, chạy, chạy đi…”.
Là giọng Ân Sinh, cô ấy tỉnh rồi sao?
Tôi lập tức quay đầu lại, cô ấy vặn vẹo thân mình một cách khốn khổ, mồ hôi ướt đẫm trán. Tôi lặng người, đến nước này rồi còn quan tâm an nguy của tôi, nha đầu ngốc, anh biết làm sao với em mới tốt đây!
Nhúng ướt khăn mặt, định lau mồ hôi cho cô ấy, nhưng vừa đi lại gần, cô ấy đột nhiên hét lên. “Không có, không có sáu mươi vạn đâu… Trầm Tam Kiều, ông đánh chết tôi đi… Anh Dũng mau chạy!”.
Sửng sốt, Trầm Tam Kiều không phải sếp của Hổ sao, nhà buôn nổi tiếng, chưa kể câu lạc bộ đêm và hoạt động cho vay nặng lãi, ông ta chuyên lo thầu công trình xây dựng, còn có nhà cửa. Ân Sinh liên quan gì đến ông ta?
Dường như có gì đó sắp bị lật mở, tôi cẩn thận nghĩ, cẩn thận cân nhắc. Sáu mươi vạn, Trầm Tam Kiều, công trình, Phùng Kiến Quân, văn phòng nhà đất… Thì ra!
Từ từ khuỵu ngã, tôi đỡ lấy khung cửa sổ, tôi hiểu rồi, Ân Sinh bị thương không phải ngoài ý muốn, cô bé xui xẻo của tôi, cô ấy vốn là chịu thay cho tôi. Chân như nhũn ra, tôi sắp đứng không vững, bọn họ đang ép chúng tôi! Nắm tay răng rắc vang, phẫn nộ bao trùm trước mắt tôi một màu đỏ lòm.
Tôi muốn phát điên. Tôi phải báo thù cho Ân Sinh, áy náy với Chu Phú Xương giờ đã chuyển hận, chạm đến Ân Sinh của tôi, Trầm Tam Kiều là cái gì, Phùng Kiến Quân l