Tác giả: Lãnh Tuyền
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341283
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1283 lượt.
một đám người nhỏ bé yếu thế! Tào Hổ nghe tin, sắc mặt xanh mét đến đáng sợ, siết nắm đấm định đi tìm “anh ba” nói cho ra lẽ, cuối cùng vẫn bị Trần Dũng ngăn lại, sống chết túm lấy anh ta, hai người chạy ra ngoài cửa to nhỏ gì đó.
Tôi không biết bọn họ nói gì, nhưng tôi biết Tào Hổ là đàn em của ông ta, làm việc ở câu lạc bộ đêm, một phần trong sản nghiệp của Trầm Tam Kiều. Vậy nên tôi ủng hộ Trần Dũng, anh làm vậy là đúng, không thể để người anh coi như em ruột vì bên vực kẻ yếu mà hủy hoại cuộc sống của chính mình, không công bằng cho anh ta.
Đến đêm, Tào Hổ biến mất trở lại phòng thăm, con người anh ta vốn ít nói âm trầm giờ lại càng lạnh lùng, đi đến bên giường tôi nói một câu. “Chị dâu, xin lỗi chị”. Liền xoay người rời đi, thật lâu sau cũng không xuất hiện.
Lệ Lệ nói anh ta cảm thấy hổ thẹn, bất bình thay cho tôi, bình tĩnh rồi tự khắc sẽ trở lại. Tôi cảm động lắm, nhưng không cho là đúng, Tào Hổ cố chấp như Trần Dũng vậy, trên đời này có thứ đạo lý dễ tìm như vậy sao, thế lực cường bạo đó chúng tôi muốn chống lại cũng không thể chống lại được, chỉ có thể chấp nhận. Đây là cuộc sống.
.
.
.
Hôm nay là ngày tôi xuất viện, làm xong thủ tục, thanh toán viện phí, cuối cùng tôi cũng rời khỏi nơi lẽ ra tôi không nên đến.
“Ân Sinh, anh dìu em”. Cánh tay bị quàng lấy, thắt lưng được nâng dậy, dưới sự giám sát nghiêm mật của Trần Dũng, tôi lảo đảo đi ra cửa bệnh viện.
“Xe đậu bên kia, chị dâu đừng gấp, mình từ từ đi”. Tiểu Kiếm mang chăn màn chậu rửa phía sau ồn ào.
“Không có việc gì, không có việc gì, sắp cắt chỉ rồi mà, có gì to tát đâu”. Tôi quay đầu cười cười nhìn Tiểu Kiếm, rồi vỗ tay Trần Dũng. “Dìu gì chứ, em cũng đâu phải người giấy, vài bước cũng đi không được? Mau, buông em ra, tự em đi”.
Tâm tình rất tốt, buồn bực mấy ngày liền trở thành hư không, tôi đắc ý dào dạt ngâm nga, chỉ thiếu đường chạy tới nhà họ Chu khoe ra : nhìn đi nhìn đi, uy hiếp tôi thì sao, không cụt tay cụt chân, tôi là gián giết mãi không chết đâu!
“Tiểu Kiếm à, buổi tối có hoạt động gì cứ từ chối hết cho chị, chờ chị gọi bọn Tường Tân đến, chị dâu em làm chủ, đến nhà hàng anh em ăn đồ ngon đi”. Tôi vui vẻ nói, trong lòng tính toán phải khao mọi người, bồi bổ chính mình.
“……..”. Chẳng ai trả lời tôi, một chút tỏ vẻ cũng không có?
Xoảng! Chậu rửa rơi xuống đất, tôi lập tức quay đầu, Tiểu Kiếm đang chật vật thu lượm.
Tiểu tử này, tay chân vụng về!
“Đường trơn, cẩn thận một chút, có hư hỏng gì không?”.
Một câu hỏi rất bình thường đổi lại Tiểu Kiếm nhìn tôi quái dị, thậm chí không kịp tỉnh táo đánh rớt đồ dùng xuống nền tuyết, lắp bắp. “Không có gì, em, em, em đi mở cửa xe”. Rồi mang đống đồ bỏ chạy.
Sao kì lạ như vậy?
Trên đường về nhà tôi vẫn rất hưng phấn, khung cảnh quen thuộc mới đáng yêu làm sao : con đường đầy tuyết bẩn nhưng vẫn rất phong cách, những ống khói lấm lem bụi bậm mờ ảo nên thơ, ai da! Vào cửa rồi, tôi vẫn không quên dặn Tiểu Kiếm.
“Buổi tối nhất định đến nhé, mang bạn gái em theo luôn”.
“Ân Sinh mệt không, lên giường nằm một lát đi?”. Giúp tôi cởi áo bông, Trần Dũng lấy khăn nóng lau mặt cho tôi.
“Không mệt gì cả, anh đi đi, đúng rồi anh Dũng, mấy ngày em nằm viện nhà họ Chu thật biết điều, không đến quấy phá cũng không có nửa điểm tin tức, anh nói thử xem có phải bọn họ nghĩ thông rồi, muốn giải hòa không?”. Tôi tiếp nhận khăn, tự lau, hỏi thẳng vào chủ đề.
“Ừm… Muốn ăn gì, anh nấu cho em”.
“Không cần, buổi tối mình còn đến nhà hàng ăn không phải sao?”. Tôi đưa khăn mặt cho anh, thư thư phục phục đấm đấm thắt lưng, chậm rãi đứng lên đi vào phòng.
“Ân Sinh”.
“Dạ”. Tôi đáp, quay đầu nhìn Trần Dũng.
“Mấy ngày trước em nằm viện, có chuyện này chưa nói cho em”. Anh không nhìn tôi, vân vê cái khăn, tuy rằng ngữ khí nhẹ nhàng nhưng dường như mỗi chữ anh nói ra miệng đều rất gian nan.
“Sao?”. Tôi có dự cảm chẳng lành, hơn nữa càng lúc càng thấy tệ hơn.
“Nhà hàng… Nhà hàng anh đã…”. Khăn sắp bị vò nát, anh ngừng lại, hít sâu một hơi cuối cùng dồn sức nói luôn một lần. “Anh bán nhà hàng rồi, vừa đủ hai mươi lăm vạn, cho nên…”. Anh đi tới ôm lấy tôi, tên ngốc làm người ta đau lòng, anh nhìn chằm chằm vào tôi mà nói, từng chữ đều chắc như chém đinh chặt sắt. “Ân Sinh, anh gom đủ sáu mươi vạn, nhà ông Chu sẽ không bao giờ đến nữa, bọn họ vĩnh viễn không bao giờ tìm chúng ta gây phiền toái nữa đâu”.
Phiên Ngoại III: Trần Dũng
1. Cô ấy đã về, trong lúc tôi sa sút tinh thần nhất. Cảm thấy mình thực vô dụng, rõ ràng tôi muốn ôm cô ấy đến phát điên lên được, nhưng chỉ có thể lẳng lặng nhịn xuống, xuyên thấu qua làn khói mỏng manh, nhìn vào mắt cô ấy.
Bao lâu tôi chưa nhìn chúng rồi ấy nhỉ? Tôi ghen, cực kỳ ghen, tôi nghĩ mình tìm được nguyên nhân vì sao cô ấy luôn u buồn, chắc là người đàn ông nhã nhặn trên chiếc xe đắt tiền đó, cái tên mặt áo sơ mi trắng, sắc mặt đạo mạo!
Ân Sinh thích hắn sao? Hay hắn sống chết quấn lấy Ân Sinh? Vấn đề này là quả bom tôi không