Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342394
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2394 lượt.
br>Lúc ấy, tiếng chuông điện thoại trong phòng chợt vang lên, tôi nhảy qua giường cầm lấy ống nghe.
"Này, mỗi tối trước khi đi ngủ tôi đều uống một ly rượu vang nho, lẽ nào cái tên Cam Trạch Trần đó chưa nói với cô à?", giọng nói ở đầu dây bên kia không giữ được vẻ thờ ơ như vẫn thấy, trái lại còn mang vẻ cố chấp như của một đứa trẻ con.
"Thế nên?", tôi mím miệng cười.
"Thế nên… thế nên mới rồi tôi muốn bảo cô mang rượu lên thôi."
"Vậy thì bây giờ tôi đi lấy cho anh hả?". Anh ta đang giải thích à? Ha ha.
"Không… không cần nữa. Hôm nay không cần uống", Hy Triệt ho khan từ chối.
"Vậy thì tôi gác máy đây". Lâu lắm, lâu lắm rồi không buồn cười đến thế này, nếu không gác máy chắc tôi cười thành tiếng mất.
"Này… chết tiệt. Lần sau thay quần áo thì nhớ khóa cửa vào."
Tút tút tút…
Không đợi tôi trả lời, Hy Triệt đã vội vàng gác máy, còn tôi thì hơi ngẩn ra một chút, ôm ống nghe cười lăn cả ra giường.
"Ha ha ha ha… Thật là buồn cười."
Trong đêm tĩnh mịch, tiếng cười của tôi như những bông hoa nở khắp căn phòng.
Thế nhưng… cánh hoa dần dần ảm đạm, dần dần khô héo, rồi nhanh chóng lụi tàn trong đêm tối.
Một giọt nước rơi ra từ khóe mắt thấm ngay vào tấm ga trải giường bằng lụa, không còn thấy dấu vết gì.
…kiếp người có thể giống như vòng tròn của số 0 đó, bất luận là đi xa đến thế nào, cũng vẫn quay về điểm bắt đầu, cũng vẫn gặp lại người vô cùng quan trọng trong cuộc đời mình không?
Nhớ lại lời Ngãi Đạt nói về Thôi Hy Triệt, tôi không thể không cảm thấy sợ hãi…
Liệu có phải gặp lại, sau đó sẽ lại… yêu?
Suốt cả đêm ngủ không ngon giấc, có lẽ tôi không thể nào thích nghi được với căn phòng sang trọng nhưng xa lạ đó.
Không biết đến khi nào mới có thể rời khỏi đây, hay là đợi đến sau khi vấn đề của Chân Ni được giải quyết? Không biết khi nào Hy Triệt mới cho tôi được đi khỏi nơi đây?
Tôi thức dậy từ sớm với câu hỏi đó trong đầu, nghĩ tới việc Hy Triệt đã sống nhiều năm liền ở Pháp nên làm cho anh ta một bữa sáng kiểu phương Tây, nhân tiện làm một suất ăn kiểu Trung Quốc cho mình.
Thôi Hy Triệt đi theo cầu thang xoáy ốc xuống, nhìn thấy tôi bèn nhướng mày lên một cách lạnh nhạt.
Có lẽ là vì vừa ngủ dậy nên ánh mắt anh ta trông không có vẻ sắc nét như thường thấy, thậm chí còn có ý tránh ánh mắt tôi với vẻ hơi mất tự nhiên.
Ánh mắt anh ta như có một ma lực vô cùng kỳ lạ, có thể làm cho tất cả xung quanh chợt trở nên yên tĩnh hẳn xuống, đợi anh ta phát ra mệnh lệnh.
Khí chất bá đạo bẩm sinh của một vị vương tử.
"Có một việc tôi thấy cần nói với cô, hiện có người đang mua cổ phiếu của công ty Thiên Ảnh, trước mắt tôi vẫn chưa điều tra được người đó là ai."
"Ưm?", tôi hơi sững người, ai lại đi mua cổ phiếu của một công ty sắp phá sản kia chứ?
"Tuy nhiên cô hãy yên tâm, việc này hoàn toàn không ảnh hưởng tới việc tôi đầu tư vốn cho Thiên Ảnh", Thôi Hy Triệt thận trọng đánh giá tôi, dường như dng9 muốn nắm bắt được gì đó.
Tôi thở phào một hơi, nhướng mày hỏi bằng giọng nhạt nhẽo: "Anh muốn nói gì?"
Hai bên nhìn nhau chằm chằm một lúc lâu, ánh mắt anh ta lóe lên niềm hy vọng, điều đó khiến tôi hơi hoảng sợ: "Nếu như tôi không thể mua Thiên Ảnh, có phải cô sẽ không nghe lời đến đây ở đúng không?"
Thịch thịch thịch…
Gần như có thể nghe thấy tiếng tim đang đập loạn nhịp của mình.
Tôi nắm chặt bàn tay lại, cố khiến mình bình tĩnh trở lại: "Đương nhiên. Nếu như anh không thể mua Thiên Ảnh, tôi làm sao có thể đến đây ở chứ?"
Câu nói đó như đã châm ngòi nổ cho một quả bom vốn đang ẩn mình trong không trung, không khí bỗng trở nên nặng nề tới mức nghẹt thở.
Một sự tổn thương lóe lên trong đáy mắt Thôi Hy Triệt rồi vụt tắt, trái tim tôi cũng vì thế mà hơi nhói đau lên.
Toàn cơ thể anh ta tỏa ra một sự lạnh lẽo tới mức khiến người ta run rẩy, đôi mắt màu xanh sẫm nhìn tôi đầy phẫn nộ. Mãi lâu sau, Thôi Hy Triệt đột nhiên đứng dậy, vứt mạnh chiếc dĩa làm bằng bạc xuống mặt bàn.
Tôi nở nụ cười như có như không, cố gắng làm ra vẻ không thèm để ý đến thứ gì.
Hy Triệt cầm lấy áo khoác và chìa khóa xe trên salon, sau đó sải từng bước lớn ra ngoài.
Cho đến khi bóng dáng anh ta biến mất trong tầm mắt, cơ thể tôi mới như mất hết tất cả sức lực, mệt mỏi ngồi co người trong chiếc ghế.
Ánh mắt di chuyển hơi rối loạn, cuối cùng dừng lại ở tờ báo để trên bàn, trên tấm hình in khổ lớn trong trang báo là một dáng người quen thuộc.
"Đây là cái gì?", tôi cầm tờ báo lên.
Trong bức ảnh là con đường hai bên được trồng hàng cây hoa anh đào thẳng tắp đang nở rộ những bông hoa màu phấn hồng đầy lãng mạn, còn trong không trung là cả một trận mưa hoa ấm áp dịu dàng.
Chân Ni bám vào tay Hy Triệt, thì thầm nói chuyện. Trông bọn họ giống hệt một đôi tình nhân đang đắm đuối yêu thương.
Đây… đây là cảnh tưỡng của 5 năm về trước, hôm Hy Triệt và Chân Ni gặp nhau tại công viên hoa anh đào.
Khi ánh mắt của tôi lọt vào một góc ảnh, tim chợt giật thót lên. Hôm đó bảo Chân Ni đến c