Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2397 lượt.
ắt đầu chơi cái trò săn gái đẹp này từ bao giờ thế nhỉ?
Lẽ nào…
Có lẽ Thôi Hy Triệt cảm nhận được một chút không vui trong mắt tôi, anh ta nở nụ cười vẹo vọ, ôm lấy ngang lưng cô gái đẹp tuyệt kia.
Anh ta định làm gì?
Tôi nhìn động tác của anh ta trong căng thẳng. Gần như nín thở.
Thôi Hy Triệt từ từ áp sát mặt cô gái đó, đôi môi hoàn mỹ của anh ta khẽ khàng đặt lên đó một nụ hôn.
Khỉ gió!
Một mũi tên xé gió lao tới, cắm phập vào trái tim tôi một cách không thương tiếc.
Cảnh tượng anh ta đặt nụ hôn trên má cô gái đó cứ phát đi phát lại trong đầu tôi.
Thời gian bỗng chốc bay ngược trở lại với tốc độ cực nhanh, đêm hôm đó cùng ngắm sao ở La Đồ, Hy Triệt khẽ khàng hôn tôi… Còn giờ đây, trong tầm mắt của tôi, anh ta đang hôn một người con gái khác.
Phù phù phù…
Ký ức và hiện tại không ngừng đan xen lẫn lộn, tôi siết chặt bàn tay lại.
Đau, vì sao vẫn còn cảm thấy đau? Chẳng phải là hận anh ta hay sao?
"Anh thật là ấu trĩ, anh có biết không? Muốn trả thù thì trực tiếp trả thù đi, đừng có dùng những cách thức trẻ con đó, như vậy chỉ khiến tôi thấy anh thật là ngớ ngẩn!", mắt tôi đã không còn nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, chờ đến lúc màn sương dày đặc đó từ từ tan đi, tôi mới phát hiện ra cô gái xinh đẹp đó đã đi, còn Thôi Hy Triệt đang ở rất gần tôi.
Tôi trợn tròn mắt, vội vàng lùi lại.
Thôi Hy triệt đưa tay lên nắm chặt lấy hai vai tôi: "Ngớ ngẩn à? Vẫn còn mạnh mẽ hơn đồ chết nhát như cô! Vì sao cô không có một chút hối hận nào với tôi? Để tránh khỏi nỗi đau mà sự phản bội của cô gây ra, tôi đã phải chạy trốn suốt 5 năm. Thế nhưng sau 5 năm trời phiêu bạt tôi vẫn quay về đây. Tại sao khi gặp lại, cô lại hận tôi công khai ra mặt như thế? Là vì Chân Ni hay sao? Rắc rồi của Chân Ni không phải là do tôi tạo ra, cũng chẳng liên quan gì đến cô, cô hoàn toàn không nhất thiết…"
"Không…", tôi mất hết sự bình tĩnh, lắc đầu trong nỗi kinh hoàng.
Ánh sáng trong đáy mắt Hy Triệt hệt như ánh sao trong miền ký ức, dù đã bao nhiêu năm qua, nhưng tôi vẫn nhớ như in vẻ đẹp làm lay động lòng người đó.
Dù là hận, nhưng vẫn yêu.
"Đừng có nói là cô đã quên quá khứ giữa chúng ta, đừng nói là cô không có tình cam với tôi, đừng có nói là cô vốn chưa hề thích tôi… Tất cả đều là những lời nói dối, tôi biết, tất cả đó đều là những lời nói dối, nếu không thì vừa rồi vì sao cô còn cảm thấy đau lòng? Mắt cô đang đau chắc! Nếu như cô quả thực đã quên đi, tôi sẽ khiến cho cô nhớ lại". Nói dứt lời, Thôi Hy Triệt đã ghé sát môi vào tôi.
Tôi hoảng hốt giằng co, hai cánh tay đau buốt, thế nhưng không thể nào…
Không được đến gần!
Hễ mà anh đến gần, tôi sẽ càng đánh mất bản thân mình.
"Bỏ ra! Bỏ ra! Không!" cơ thể tôi bỗng nhiên sản sinh ra một nguồn lực mạnh mẽ, giận dữ đẩy thẳng anh ta ra. Nước mắt lã chã tuôn rơi như nước lũ phá tung con đê ngăn lại, "Đúng! Tất cả điều anh nói đều đúng! Tôi không hề quên đi quá khứ!"
Đường phân nhánh của thời gian
Ngày hôm sau, trường quay đài truyền hình Mễ Á.
Cuộc thi điểm tâm dành cho thanh thiếu niên tổ chức thường niên, năm nay sẽ được đài truyền hình Mễ Á ghi hình và phát trực tiếp, vì vậy lần này các ngôi sao trong làng giải trí, nhà tài trợ, chuyên gia điểm tâm đẳng cấp thế giới cũng được mời vào Hội đồng thẩm định giải thưởng nhằm nâng cao tiếng tăm của cuộc thi cũng như thu hút được sự quan tâm của công chúng.
Trong quá trình thi, chuyên gia điểm tâm hàng đầu thế giới Chelsea sẽ quan sát từng thí sinh tham dự, dù là bạn vừa mới bắt đầu cũng có thể bị ông ta ra hiệu loại bỏ, thế nên các thí sinh tham dự đều phải chú ý cẩn thận tới từng chi tiết nhỏ, ví dụ như quần áo, mũ đội đầu có sạch sẽ hay không, nguyên liệu chuẩn bị có phù hợp hay không, các thao tác trong quá trình chế biến sản phẩm dự thi có đúng theo trình tự không…
Bởi vì vẫn chưa hết sốt, nên trong đầu tôi như có quả tạ vẫn đang đập liên hồi, đau tới mức như muốn vỡ ra. Thế nhưng tôi vẫn cố gắng giữ vững tinh thần, đi theo hàng thí sinh vào khu vực thi. Dù năm chiếc máy quay khiến cho tôi hơi căng thẳng, nhưng tôi vẫn cố gắng nhắc nhở mình đừng quên đây là một cuộc thi. Khi ngước mắt lên nhìn, tôi trông thấy hai khuôn mặt quen thuộc trên hàng ghế của Hội thẩm định – Chân Ni và Thôi Hy Triệt.
Tôi cố gắng khiến cho mình bình tĩnh lại, sau đó quay về vị trí của thí sinh.
Tính đến giờ này, chỉ còn lại 15 người tham gia thi.
"Sau đây là tác phẩm của thí sinh số 33, Mộ Ái Ni. Ha ha, số 33 vốn là con số may mắn của tôi, không biết có phải là con số may mắn của cô hay không? Chúng ta hãy chờ đợi xem, hiện giờ xin mời các thành viên Hội đồng thẩm định nếm thử. Tác phẩm đầu tiên của Mộ Ái Ni có tên gọi là Diệu Anh pha lê, là một loại bánh ga tô màu hồng có hình dáng giống cánh hoa anh đào, ưm, dù ở khá xa nơi đặt bánh trên bàn của giám khảo, nhưng tôi vẫn ngửi thấy mùi hương thơm ngọt thuần khiết rất đặc trưng, riêng có của hoa anh đào, quả thực rất muốn được ăn một miếng, ha ha", người dẫn