Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342304

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2304 lượt.

ợt qua.
Giọng nói của Thôi Hy Triệt từ đằng xa vẳng lại, mang theo một sự yếu đuối mong manh khiến người ta khó lòng nhận thấy: "Không thể cho chúng ta một cơ hội nữa hau sao? Cho anh cũng là cho em. Nếu như những chuyện xảy ra trong quá khứ giữa hai chúng ta đều là sự hiểu lầm, em có đón nhận anh một lần nữa hay không?"
Bước chân đang dứt khoát chợt dừng lại, trong tầm mắt tôi xuất hiện một đám cháy lớn khiến người ta nghẹt thở.
Ngọn lửa điên cuồng nhảy múa, hung hăng thiêu rụi tất cả.
Thiêu đốt đến sạch sành sanh chút do dự cuối cùng trong lòng tôi…
"Thế nhưng cái cơ hội mà anh nói ấy thực sự đã xảy ra trong quá khứ của tôi rồi, dù anh có giải thích đến thế nào, người tôi vô cùng yêu thương đã không thể quay trở lại bên tôi, thế nên nếu như anh có cảm thấy đau khổ thì đó cũng chỉ là sự quả báo mà anh đáng phải nhận thôi". Tôi buông xõng một câu đầy tàn nhẫn, sau đó kéo va li đi khuất khỏi tầm mắt anh ta.
Thôi Hy Triệt, anh làm sao có thể dùng một câu nói để xóa đi mọi vết thương trong quá khứ?
Làm sao có thể?






Không đi xe, tôi kéo theo chiếc va li đi qua từng con phố.
Bước chân trong bóng tối lạnh giá dần dần trở nên máy móc, nhưng vẫn cứ hướng về phía nhà tôi mỗi lúc một gần hơn.
Giờ này chắc Chân Ni đã ở nhà rồi.
Dù vẫn sẽ bị con bé coi thường, nhưng cảm giác hai người nương tựa vào nhau vẫn thật là ấm áp.
Trời cuối cùng cũng sáng hẳn, những đám mây đen trong trái tim tôi cũng tan biến phần nào. Từ xa tôi đã trông thấy một bóng người đứng dưới cầu thang, cái bóng tạo thành một đường cong cô đơn ấy tỏa ra một hơi thở không thể buồn bã hơn.
Tôi nhìn đi nơi khác, hỏi như không mấy quan tâm: "Là anh đang mua cổ phiếu của Thiên Ảnh à?"
"Phải. Anh hy vọng có thể giúp em…"
"Không cần đâu! Anh mau dừng lại đi."
"Ái Ni…"
"Mau dừng hành động ngớ ngẩn đó lại đi."
"…", thân hình Thiên Diệp hơi run rẩy, có vẻ như đang hết sức kìm chế điều gì đó. Nhưng rồi khóe môi anh vẫn hé mở, nụ cười thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng sương mờ nhanh chóng tan đi trong không khí.
Trái tim tôi bị nụ cười đó đâm vào đau nhói, tôi tránh sang một bên và đi lướt qua anh, vội vã tìm nơi thuộc về mình.
Nhà là cái vỏ bọc của tôi, ở đó tôi có thể tránh khỏi mọi cơn bão tố.
Khi thoát ra khỏi cái vỏ bọc ấy, tôi luôn bị tổn thương.
"Chân Ni?", tôi mở cửa ra, chỉ thấy bên trong lộn xộn hết cả lên.
Chân Ni mặc chiếc váy ngủ bằng voan đứng trước cửa sổ, nụ cười đầy nhạo báng và gay gắt.
Gió thổi tung tóc con bé lên, nở thành những đóa hoa tường vi màu đen tuyệt đẹp trong không khí.
"Mộ Ái Ni, rốt cuộc người chị thích là ai kia chứ? Là Hội trưởng Triệt, người đã bỏ đi 5 năm trước hay là… Thiên Diệp, người đã đứng dưới kia chờ chị suốt cả đêm?", Chân Ni cười với vẻ ngây thơ, dường như chỉ đơn thuần là đang nói về vấn đề thời tiết.
Cả đêm? Tôi hoảng hốt nhìn Chân Ni.
Nụ cười của Chân Ni càng trở nên phóng túng và rực rỡ: "Mới rồi quả là đã xem được một vở kịch hay, Phác Thiên Diệp thật đáng thương. Tôi nói với anh ta rằng chị đã chuyển đến nhà Hội trưởng Triệt ở rồi, anh ta có vẻ như vẫn không tin. Mới rồi chị đã nói dối anh ta đúng không? Ha ha, thật là đáng buồn, hết lần này đến lần khác bị chị đùa cợt như một tên ngốc."
"Em im đi!", tôi thở dốc một cách khó khăn.
Thiên Diệp… anh ấy đã đợi tôi suốt cả đêm ư?
Thảo nào nụ cười đó lạnh giá đến thế, tê dại như thế.
"Đồ ngốc! Đồ ngốc! Đúng là đồ ngốc…", thoáng chốc trong đầu tôi trở nên trống rỗng, chỉ còn lại duy nhất nụ cười nhợt nhạt của anh, nước mắt không thể nào ngăn nổi cứ vậy tuôn ra ào ạt, "Thiên Diệp… Thiên Diệp…"
Sao lại ngớ ngẩn như vậy? Không còn việc gì để làm nữa à? Sao lại đi mua cổ phiếu của Thiên Ảnh như để tự sát vậy?
Vì sao lại đứng ở tầng dưới đợi em suốt cả đêm?
Vì sao không vạch trần lời nói dối của em?
Đáp án của những câu hỏi ấy dần dần hiện ra, đè nặng lên cơ thể tôi như một quả núi.
"Thiên Diệp…", tôi quay người chạy xuống cầu thang, bước chân mỗi lúc một sải dài.
Không thấy nữa rồi, Thiên Diệp đã đi rồi hay sao?
Nhìn theo con đường trống hút, tôi hơi hoảng hốt tìm khắp xung quanh.
Anh ở đâu, Thiên Diệp?
Anh đang ở đâu? Xin lỗi anh!
Không biết đi trong bao lâu, cũng không biết rốt cuộc đã đi đến tận đâu, trước mắt tôi bỗng hiện ra một vườn hoa lily. Những đóa hoa có màu vàng tươi rực rỡ nhưng khi ấy lại hơi ảm đạm, giống như nụ cười của Thiên Diệp.
Tôi đang ngẩn ngơ nên không may va phải một người đang cầm máy quay phim.
"Xin lỗi", tôi vội vàng xin lỗi, nhưng trong lòng vẫn còn đầy nghi hoặc: hiện giờ là mùa đông, sao có thể có hoa lily được?
"Làm gì đi đường cũng không chú ý thế, đúp vừa rồi lại phải quay lại rồi". Người đó có vẻ hơi cáu bẳn rứt rứt tóc trên đầu, quay sang dặn những người xung quanh: "Để cho nhân vật nam chính và nữ chính nghỉ một lúc. Ngoài ra nói với trợ lý sau khi quay xong, đưa những bông hoa này vào trong nhà kính, cảnh quay ngày mai còn phải dùng nữa đấy."


Pair of Vintage Old School Fru