Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.
n thần gãy cánh.
"Hôm nay sẽ là lần biểu diễn cuối cùng trong cuộc đời tôi. Nhưng người tôi vẫn chờ đợi, người vô cùng quan trọng đối với tôi vẫn chưa đến…", cổ họng Thiên Diệp nghẹn lại vì nỗi buồn thương, mắt như nhìn vầ một nơi nào xa tắp, giọng nói thấm đẫm tình yêu nhưng cũng đầy thất vọng, "Khi còn rất nhỏ, tôi đã gặp cô ấy, thị trấn nhỏ La Đồ với bầu trời xanh trong vắt với những cánh bồ công anh trắng tinh thuần khiết bay ngợp trời đó…"
Dòng thời gian bỗng chầm chậm quay ngược lại với miền ký ức…
Bầu trời bát ngát một màu xanh làm ngây ngất lòng người.
Cậu bé Thiên Diệp lặng lẽ đến gần chỗ những đứa trẻ trai khác đang đùa nghịch, muốn được cùng chơi trò cảnh sát bắt quân gian của chúng. Thế nhưng khi bọn trẻ phát hiện ra cậu, mỗi đứa bọn chúng đều cầm con dao đồ chơi lao ra đăm Thiên Diệp với đầy ác ý.
"Xí, tất cả bọn con gái đều thích chơi với mày, vậy thì đừng có đến chơi với bọn tao."
"Hay là mày cũng là con gái nhỉ, ha ha!"
"Nếu thích chơi với bọn tao thì phải để bọn tao dùng dao đâm, không được chống lại cũng không được kêu cứu cơ! Xem mày có vẻ nhát gan lắm!"
…
Đã bao nhiêu lần Thiên Diệp gặp phải tình huống đó, thậm chí mỗi đêm ngủ còn nằm mơ thấy ác mộng.
Nhưng dù là vậy, cậu vẫn muốn đến gần bọn trẻ.
Thiên Diệp không ngừng nói với mình rằng, bị dao đâm mấy nhát cũng chẳng làm sao, không việc gì mà phải sợ.
Chắc sẽ không đau đâu.
Chắc sẽ không chảy máu rồi.
Hơn nữa, nếu như sợ thì sẽ bị bọn chúng coi thường.
Thế nhưng cậu không hiểu vì sao nụ cười trên khuôn mặt bọn trẻ đó lại có thể khiến trái tim cậu đau hệt như những con dao đồ chơi kia vậy…
Bọn trẻ bắt nạt cậu, dùng những con dao đồ chơi đâm lia lịa hệt như cậu chỉ là một món đồ chơi trong tay chúng. Hoặc chỉ là một đống cát trên mặt đất, có thể tùy bọn chúng tha hồ giẫm đạp lên mà chẳng hề gì.
"Ha ha ha…"
"Nhìn nó giống hệt thằng ngốc kìa…."
"Đúng đấy, đúng đấy…"
"Dừng tay!" Giữa những lời cười đùa chế nhạo, đột nhiên một giọng nói trẻ con non nớt nhưng đầy uy lực vang lên.
Tất cả bọn trẻ đều nhìn về hướng đó, Thiên Diệp cũng không ngoại lệ.
Đang đứng dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ là một cô bé tầm tuổi bọn chúng với ánh mắt lạnh lùng không đếm xỉa đếni bất cứ điều gì. Cô bé hất đầu lên như một bà hoàng, nói một cách bình tĩnh: "Này, mấy người đông như vậy mà bắt nạt một người, như vậy là kém cỏi. Nếu đủ can đảm thì từng đứa một lên đấu tay đôi với tao."
Còn nhỏ thế mà chí khí của cô bé đã áp đảo được từng đứa đứng xung quanh.
Thiên Diệp sững sờ nhìn cô bé tung ra những đòn quật vai đẹp mắt, khiến từng đứa con trai bắt nạt cậu nằm bò trên đất.
Khí thế lẫm liệt đó giống hệt một con chim phượng hoàng đang nghênh chiến.
Lúc cô bé ấy hạ gục tất cả chuẩn bị bỏ đi, Thiên Diệp vội vàng đi lên hỏi: "Tớ tên là Phác Thiên Diệp, sau này… cậu có thể dạy tớ đánh nhau không?"
"Đấy là võ Taekwondo."
"Vậy tớ có thể học Taekwondo của cậu được không?"
"Không được"
"Vì sao?"
"Thế vì sao cậu lại bám theo tớ?"
"Đâu có."
"Này, rõ ràng là có mà"
"Không phải đâu. Là tớ muốn từ nay về sau sẽ đi theo cậu."
...
"Bắt đầu từ lúc đó, tôi đã quyết định sẽ mãi mãi ở bên cô ấy. Tôi thậm chí hy vọng rằng mình sẽ trở thành một vật dụng nho nhỏ của cô ấy, để lúc nào cũng được cô ấy đem theo bên mình, đến tất cả những nơi mà cô ấy đến… Say này tôi mới hiểu, ý nghĩ sẽ ở bên cô ấy suốt đời lúc đó chính là một trạng thái của niềm yêu thích. Ái Ni, em có biết không? Thích là một hình thái sớm nhất của tình yêu, nghĩa là từ lúc đó anh đã yêu em. Nói với em rằng "Từ nay về sau sẽ đi theo em", thực ra đó chính là lần đầu tiên anh nói câu "Anh yêu em". Tâm ý đó của anh, em có hiểu không, Ái Ni?"
…
Chìm đắm trong những dòng ký ức xa xăm, Thiên Diệp không hề trông thấy một bóng người mảnh khảnh vừa bước đến.
Lời tâm sự chứa đầy tình yêu tha thiết của anh khiến cho khuôn mặt xinh đẹp đó nở một nụ cười làm lay động lòng người.
Trên chiếc xe buýt đi La Đồ.
Trước mắt Thôi Hy Triệt là một khoảng hư không trắng mênh mang, dường như cảnh vật xung quanh đều đã trở nên thành cảnh ảo.
Anh ngồi bó gối trong một không gian hẹp, lưng cong gặp lại thành một tư thế đầy khắc khoải.
Nỗi buồn thương lan tỏa…
Cô ấy đi rồi, cô ấy đã chọn rời xa anh.
Anh gào lên gọi cái tên ấy không biết bao nhiêu lần, thậm chí đến máu huyết cũng đã réo sôi lên đau đớn.
Mộ Ái Ni, Mộ Ái Ni, Mộ Ái Ni…
Đừng có yêu em [Mộ Ái Ni đồng âm khác nghĩa với cụm từ "đừng có yêu em (anh)'> …
Đây chẳng phải là một sự ám thị từ trước rồi hay sao?
Thôi Hy Triệt chìm đắm trong thế giới cô đơn lạnh lẽo, đột nhiên xung quanh vang lên những âm thanh khủng khiếp. Anh ngẩng đầu lên, nhận ra chiếc xe đang bị hất ngược đầu với tốc độ cực nhanh.
Ánh nắng lạnh lẽo chiếu thẳng vào mắt.
Thế giới của anh lại rơi vào vòng xoáy huyễn hoặc như lần đầu tiên gặp mặt cô.
Điệu Valse tuyệt mỹ, vẽ nên những vòng tròn không dứt.
Xoay trò