Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2468 lượt.
mới có thể ản sinh ra một viên ngọc màu đen, vì sao nước mắt của tôi lại dễ dàng bị nỗi buồn thương tấn công đến vậy?
Xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh tới mức đáng sợ, hệt như một cảnh tượng chết chóc hoàn toàn không còn sự sống.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh lần cuối, hình ảnh của 5 năm trước hòa vào làm một với hình ảnh hiện tại, hóa thành một bức tranh thủy mặc. Đường viền nhàn nhạt bên ngoài bức tranh là một nỗi tuyệt vọng và buồn đau không bờ bến.
Tôi hít vào thật sâu, khoảnh khắc yếu mềm đó bị giữ chặt lại trong lòng bàn tay.
"… Nhưng giữa em và anh sẽ không có kỳ tích xảy ra."
Trong sự tĩnh lặng của anh, tôi nhìn thấy sự tuyệt vọng cứ lan ra mãi, lan ra mãi.
Giống như một buổi sáng không đợi được ánh mặt trời, không gian bị bao trùm bởi màn sương mỏng màu xanh nhạt.
Giống như khi nàng tiên cá dưới dại dương khóc cho người tình trong mộng của mình, những giọt nước mắt tuôn rơi có màu xnah biếc.
Thít chặt lấy trái tim người ta, đau tới mức có thể chết ngay đi.
Cuối cùng tôi cũng không chịu được, phá vỡ sự im lặng đó: "Triệt, tha lỗi cho em. Chúng ta vẫn là bạn bè, sau này em, Thiên Diệp và anh có thể cùng đến La Đồ. Nhưng bây giờ thì không được, bởi Thiên Diệp có một buổi hòa nhạc, thế nên…"
"Em đi đi!", đột nhiên, Thôi Hy Triệt cất lời, sau đó quay đầu đi không nhìn tôi nữa.
Đường nghiêng của khuôn mặt cô đơn ấy trở thành một vết thương vĩnh viễn không thể lành trong ký ức của tôi.
Dòng máu màu hoa hồng không ngừng tuôn chảy, vùi lắp những sắc màu trong quá khứ.
"Ưm?", tôi hơi ngạc nhiên.
"Mau đi đi! Anh sẽ không bắt ép hay miễn cưỡng em nữa, nhưng… nhớ đừng có quay đầu lại", Thôi Hy Triệt cố gắng lấy lại giọng nói lạnh lùng thường thấy.
"Ưm."
Quay người đi, nước mắt trào ra khiến tầm nhìn của tôi trở nên mơ hồ, nhưng…
Lần này tôi đã không còn cần đến mắt, vì đã biết phương hướng mình cần đi.
Xuyên qua những hàng xe tắc nghẽn, cuối cùng tôi cũng tới được nơi Thiên Diệp tổ chức hòa nhạc.
Đưa tay nhìn đồng hồ.
Tích tắc tích tắc, dường như có thể nghe thấyâm thanh ngàn năm vẫn không hề thay đổi của kim phút khi dịch chuyển.
Trái tim tôi vẫn chưa hồi tỉnh sau nỗi đau vừa ập tới, đập chậm đến mức đáng sợ.
Tôi đứng bên ngoài cửa khán phòng, cố gắng nở nụ cười để vẻ ngoài của mình trông không có vẻ cứng nhắc quá.
Thế nên bây giờ bà ấy sẽ đưa Thiên Diệp đi.
Còn đồ ngốc Thiên Diệp đó vẫn luôn giấu giếm tôi, là do không muốn gây áp lực cho tôi hay sao?
Thật là…
Muốn mắng anh ta một trận, nhưng lại không thể nào nói được điều gì.
Trái tim bị lấp đầy bởi sự yêu thương chăm sóc của anh suốt 5 năm qua, thế nên không thể nói ra lời trách cứ nào được nữa.
"Cho thằng bé 5 năm là để nó có thể đi theo con đường mà nó muốn, cũng coi như là bù đắp những sự nuối tiếc trong thời tuổi trẻ của ta. Nhưng mỗi người đều có số phận và trách nhiệm riêng của mình, Thiên Diệp cũng không thể nào tránh được. Cô…", mẹ Thiên Diệp nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm, "Nếu như cô không yêu Thiên Diệp, thì hãy buông tha cho nó đi."
"Vẫn còn do dự hay sao? Nó đã vì cô mà bỏ cả dương cầm, lẽ nào cô còn muốn khiến nó phải từ bỏ cả hạnh phúc của mình?", thấy tôi im lặng không nói, mẹ Thiên Diệp nghiêm giọng.
Tôi hất cằm lên, nhìn bà bằng ánh mắt kiên định: "Bác sai rồi, mỗi người đều có số phận của riêng mình, thế nên bác không thể nào thay đổi được."
* *
Buổi hòa nhạc thu hút được hơn một vạn người tham dự, tất cả đều ngồi lặng yên nghe tiếng đàn của Thiên Diệp.
Tiếng đàn diệu kỳ hệt như cơn gió du dương bên tai khán giả, thuần khiết và tuyệt vời.
Giống như tiếng nhạc đến từ thiên giới.
Ánh mắt của mọi người đuề tập trung vào dáng người ngôi trên sân khấu trung tâm, một vầng hào quang bao quanh cơ thể anh, khiến toàn thân anh bỗng trở nên không có thực.
Những ngón tay thon dài mang đầy linh khí của anh như cánh bướm bay lướt qua những phím đàn đen trắng.
Khiến cho những dây hoa cứ vươn dài mãi ra xung quanh.
Nở ngợp trời ngợp đất, đẹp đến tột vời.
Tay phải của anh sau khi vẽ nên một đường cong huyền ảo trong không trung, khẽ khàng đặt xuống nốt nhạc cuối cùng.
Ting!
Dư âm đọng trong trái tim mãi lâu sau vẫn không chịu tản đi, khiến linh hồn người ta vẫn cứ đắm chìm trong giấc mộng.
* *
Đôi lông mày cực kỳ tinh tế khẽ nhướng lên.
Em vẫn chưa đến ư, Ái Ni?
Cô ấy có thể đi đâu chứ?
Cảm giác đắng chát dần dần tích tụ trong cổ họng Thiên Diệp khiến anh thấy đau vô cùng.
Bên tai vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy của khán giả, nhưng trái tim anh lại trống rỗng tới mức đáng sợ.
Sau khi tiếng vỗ tay rút đi như sóng nước, anh ghé sát vào chiếc micro bên cạnh cây đàn, đôi mắt đầy hy vọng nhìn khắp xung quanh thêm một lần nhưng cuối cùng vẫn bị sự thất vọng bao trùm.
Buổi biểu diễn cuối cùng dành cho cô ấy, bởi vì cô ấy không xuất hiện nên đã trở thành không nghĩa lý gì.
Ánh sáng trên sân khấu tụ lại trên đầu Thiên Diệp, khiến anh giống hệt một thiê