Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nồng Nàn Vị Yêu

Nồng Nàn Vị Yêu

Tác giả: Hà Niệm Vãng Hề

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.

ự xưng là nhân viên của Kha thị bởi vì chịu không được điều kiện làm việc hà khắc mà từ chức, nói rằng một nhân viên cấp cao của Kha thị từng nhiều lần vũ nhục nhân cách của cô ta, khiến cô ta mắc bệnh trầm uất, thậm chí thiếu chút nữa tự sát.
Về phía Kha thị, họ vẫn im lặng không đính chính, từ lúc xảy ra chuyện cho tới nay, chỉ có vài ngày trước có phát biểu thanh minh chuyện không xác thực, trừ lần đó ra, tất cả tập đoàn quản lí cấp cao của Kha thị nói năng thận trọng với việc này .
Hân Nhan lật báo, tò mò hỏi Cẩn Niên: “Rõ ràng là chuyện không có thật, các người vì sao không đính chính?”
Cẩn Niên đắp mền lại cho cô, cười lạnh nhạt: “Trên mạng không phải lưu truyền một câu, càng thanh minh càng tự nhận mình sai. Qua vài ngày nữa, bọn họ nói đủ rồi, chuyện này tự nhiên cũng sẽ lắng xuống thôi. Nếu không phải có người muốn đối phó với Kha thị, vậy thừa dịp này ép kẻ đó giấu đầu lòi đuôi, anh cũng muốn biết đối thủ là ai.”
Hân Nhan hơi nghiêng đầu, cười như không cười: “Nói không chừng hồ ly kia chính là tôi.”
Anh ta nhìn cô, khẽ lắc đầu, vẻ mặt trầm tĩnh: “Em đã phủ nhận không phải mình làm, anh tin em. Huống hồ, em không phải người như vậy.”
Cô tiếp tục đọc báo, không để ý đến anh ta.
Nằm viện mấy ngày nay, Hân Nhan và Cẩn Niên ở chung, mối quan hệ của hai vẫn thế không quá xa cách cũng chẳng gần gũi, khách sáo giữ lễ. Không ai chọc giận ai, cả hai như cặp tình nhân trong mắt người khác.
Có một lần, cô y tá còn hâm mộ nói với Hân Nhan: “Cô Lục, có người bạn trai như vậy, cô hạnh phúc thật.”
Hân Nhan cười đến lạnh nhạt.
Tô Vãn đến thăm cô một lần, nắm chặt tay Hàn Phong, tình nồng thắm thiết. Trải qua trắc trở, bọn họ đã biết trân trọng đối phương.
Cẩn Niên đúng lúc cũng ở đây, Tô Vãn làm việc bên mảng tài chính và kinh tế, đương nhiên nhận ra anh ta, vô cùng kinh ngạc xen lẫn vui mừng, bệnh nghề nghiệp lại nổi lên: “Anh Kha, không biết anh có bằng lòng tiếp nhận phỏng vấn của tạp chí chúng tôi hay không?”
Cẩn Niên dịu dàng nhìn Hân Nhan, vẻ mặt cô không chút thay đổi nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm tư không biết đang ở nơi nào nữa. Anh ta tao nhã cười: “Tôi sẽ suy nghĩ đề nghị này.”
Sau đó, Cẩn Niên ra ngoài nghe điện thoại, Tô Vãn đi đến trước mặt Hân Nhan cười hí hửng: “Giỏi nha, đầu tiên là An Thành, bây giờ lại là Kha Cẩn Niên, tôi phát hiện, cô đúng là có số đào hoa thật.”
Hân Nhan khép lại tờ báo trong tay, thản nhiên nói: “Tô Vãn, tôi muốn từ chức.”
“Tại sao?” Tô Vãn kinh hãi, “Cô đang làm rất tốt, sao đột nhiên lại muốn từ chức? Cô đi rồi tôi phải làm sao bây giờ?”
Hân Nhan khẽ cười: “Không có gì, chỉ là muốn rời khỏi nơi này.”
Những lời này vừa lúc Cẩn Niên đẩy cửa vào nghe rõ rành mạch.
Anh ta cau mày, hai tay khoanh ở trước ngực, lạnh lùng nhìn cô.
Mà cô cũng lẳng lặng nhìn lướt qua anh ta, chỉ dừng lại một giây, rồi dời ánh nhìn đi ngay.
Tô Vãn và Hàn Phong đi rồi, anh ta mới bước tới, lạnh giọng chất vấn: “Em lại muốn trốn sao? Lần này muốn trốn đến nơi nào nữa?”
Hân Nhan cười: “Anh căng thẳng cái gì? Tôi cũng chỉ là muốn xuất viện thôi.”
Sau khi cắt chỉ, Hân Nhan mới bắt đầu tập đi chầm chậm. Thấy cô bước đi khó nhọc, Cẩn Niên có vài lần dìu cô, nhưng đều bị cô đẩy ra.
“Tôi tự đi được rồi.”
Cảnh tượng này, có chút giống một năm về trước.
Khi đó cô mới vừa mới tháo bột, bắt đầu tập đi trong đau đớn đằng đẵng. Nhưng lúc đó, tính tình của cô còn tệ hơn bây giờ rất nhiều, hở chút là đánh vào chân mình, khiến hộ lý bị doạ sợ đến tái mặt, ngay cả can ngăn cũng không dám. Vẫn là Cẩn Niên hiểu cô, cứ mỗi khi cô bắt đầu cáu kỉnh, anh ta túm chặt lấy cánh tay của cô, kéo cô lại gần mình, cúi đầu nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, rành rọt nói tiừng chữ từng chữ: “Lục Hân Nhan, nếu em muốn rời khỏi anh, tốt nhất em nên học được cách tự đi trước.” Cô nghe xong những lời này, quả nhiên bình tĩnh lại, chuyên tâm tập luyện.
Nửa tháng sau, ngay sau khi không cần nạng để đi lại, cô lập tức trốn khỏi anh ta.
Bây giờ, Cẩn Niên nhìn bộ dạng cô giống đứa trẻ đang cố gắng tập đi, không biết vì sao lại cảm thấy có lẽ cô sẽ chạy trốn khỏi anh ta một lần nữa. Điều này khiến lòng anh ta khó chịu xen lẫn xót xa.
So với một năm trước, hiện tại cô đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Không cãi nhau, cũng chẳng cáu gắt với anh ta nữa, dường như anh ta chỉ là một người xa lạ, như một con búp bê có để ở trước mặt thì cô cũng không buồn nhìn, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Cô cũng chưa bao giờ ở trước mặt anh ta nhắc đến An Thành, cũng không tỏ ra quá đau lòng, nhìn như đã quên người kia rồi. Cẩn Niên quả thật không thể hiểu thấu suy nghĩ trong lòng của Hân Nhan, cô giống như đã không còn cảm xúc vui buồn hay hờn giận, không còn sức sống, giống như một ly nước lọc vô vị.
Anh ta không biết phải làm sao mới có thể hoàn toàn bẻ gẫy đôi cánh kia, giữ cô mãi mãi ở bên mình.
Một tuần nữa lại trôi qua, Hân Nhan đã có thể đi chậm chầm vài vòng trong vườn hoa, tuy rằng lúc đầu vẫn còn khập khiễng, thế nhưng giờ đã đỡ hơn nhiều rồi.
Cẩn Niên đến vườn