Tác giả: Hà Niệm Vãng Hề
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1386 lượt.
ầu của toà nhà này. Cô còn nhớ rõ cô gọi một ly Espresso, nhấp ngụm nhỏ, vị rất đắng, quả thực đắng không chịu nổi. Thấy cô nhíu chặt mày, An Thành lại chẳng tỏ ra phong độ mà còn cười ha hả, cuối cùng lấy ly Latte của mình đổi cho cô. Anh một hơi uống hết ly Espresso kia, không hề cảm thấy đắng nghét, còn trịnh trọng mà nói với cô, “Có nằm gai nếm mật, mới là người trên người.” Câu này khiến cô mỉm cười thật lâu.
Hai người ngồi ở vị trí có quang cảnh khá đẹp, có thể nhìn thấy mặt sông yên ả, và phong cảnh bên kia bãi sông. Một bên sông thì mang đậm dấu ấn lịch sử hào hùng, còn bên kia lại mang đậm hơi thở hiện đại, tạo nên nét quyến rũ độc đáo chỉ có ở thành phố này.
An Thành khi đó hỏi cô: “Em thích bờ sông bên này hay bờ sông bên kia?”
Lúc đó cô đã trả lời: “Bên này là đứng ở góc độ lịch sử nhìn thế giới hiện đại, còn đứng ở bên kia thì lại nhìn lịch sử từ góc độ hiện đại, nếu kết hợp cả hai lại thì càng tuyệt hơn”.
Anh nhìn cô một lát, vừa cười vừa nói: “Em hiểu thành phố này còn sâu sắc hơn cả anh nữa”.
An Thành thực ra không biết, những lời này trước kia khi cô và Cẩn Niên đến thành phố S, anh ta đã nói cho cô biết.
Vận mệnh của bọn họ, vô hình trung, từ lâu đã dây dưa không dứt được.
Như mây mù lượn lờ trên bề mặt sông trước mắt, trông không thấy tương lai, chỉ chìm ngập trong quá khứ.
Cô gọi điện thoại cho Tô Vãn: “Đột nhiên tôi muốn uống rượu, cô có thể uống với tôi không?”
Tô Vãn tới quán bar, hỏi Hân Nhan: “Cô lạ lắm, sao tự dưng lại muốn uống rượu thế?”
Hân Nhan thản nhiên nói: “Tôi vừa mới chia tay.”
Tô Vãn kinh ngạc: “Chia tay? Với An Thành hả? Tại sao vậy?”
Hân Nhan lắc ly rượu, nhìn chất lỏng bên trong phản chiếu lại hình ảnh chính mình, bởi vì đèn màu nhấp nháy mà biến thành đủ loại màu sắc: “Vì một người đàn ông khác.”
“Cô…” Tô Vãn càng ngạc nhiên, hồi lâu sau mới thở dài nói, “Tôi cứ nghĩ loại chuyện bắt cá nhiều tay này, chỉ có thể là An Thành làm chứ không phải cô. Nhưng mà, cô đừng trách tôi nhiều chuyện, rốt cục người đàn ông nào có thể khiến cô bỏ qua người ưu việt như An Thành chứ?”
Hân Nhan cười, dưới ánh đèn lay lắt khuôn mặt cô hơi tái nhợt, nói những lời không liên quan chút nào: “Tô Vãn, thật ra tôi là một người phụ nữ xấu xa. Tôi trước kia cùng bạn trai của em gái ruột dây dưa không rõ, bây giờ lại tổn thương An Thành.”
“Đừng nói bản thân như vậy” Tô Vãn nâng ly rượu lên, cùng cô chạm ly, “Trước đây, tôi cũng từng nghĩ những người bắt cá hai tay là những kẻ đáng hận nhất trên thế gian này. Thế nhưng khi tôi và bạn trai cũ của mình cũng dùng dằng mãi, mới biết được, có những chuyện, thân bất do kỷ. Cô không xấu, tôi cũng không xấu, mà cái xấu chính là…” suy nghĩ một chút, lại nói tiếp, “Tình yêu? Ôi !!! Sao tôi có thể nói văn vẻ thế nhỉ.”
Nói xong đến cả chính mình cũng không thể hiểu nổi mà ngu ngơ cười.
Hân Nhan cũng muốn cười, lại cười không nổi. Quay đầu sang, hỏi Tô Vãn: “Cô và Hàn Phong sao rồi?”
Tô Vãn lắc đầu, vẻ mặt cũng rất bình tĩnh: “Kết thúc rồi. Anh ấy không cho tôi cơ hội giải thích, tôi cũng không còn mặt mũi nào mà gặp anh ấy nữa. Nghĩ lại lúc đầu tôi quen anh ấy, thật sự chỉ vì tôi muốn quên đi bạn trai trước mà thôi. Tình yêu là thế, yêu thì tổn thương người khác, mà không yêu cũng khiến người ta đau khổ.”
“Vậy bạn trai cũ của cô thì sao? Anh ta quay về tìm cô, không phải như cô vẫn hy vọng sao?”
Tô Vãn cười buồn bã: “Đến giờ tôi mới hiểu ra, hy vọng chỉ là hy vọng thôi. Tôi lúc trước luôn nhớ thương anh ta, từ lâu đã không còn là tình yêu nữa, mà là vì không cam lòng. Giống như một đôi giày cao gót cô muốn mua từ lâu bỗng dưng người ta lại nói là đã hết hàng, chờ đến lúc cô rốt cục mua được, lại phát hiện sớm đã hết mốt rồi, cô vốn không thích kiểu giày đó nữa rồi. Giờ thì tôi đã xác định, tôi chỉ yêu Hàn Phong. Đáng tiếc…”
Cô ấy vẫn lắc đầu, ánh mắt rất bình thản, tựa như cam chịu số phận.
Hân Nhan cầm ly rượu trong tay một hơi uống cạn.
Rõ ràng là rượu rum, chẳng hiểu sao lại có vị đắng chát thê lương.
Hân Nhan nói: “Trước đây điều tôi hối hận nhất, là đã đến thành phố B sau khi ba tôi qua đời. Còn bây giờ chuyện tôi hối hận nhất, chính là đã đến thành phố S này sau khi em gái qua đời.”
Tô Vãn khó hiểu nhìn cô, mắt mơ mơ màng màng, đã có chút ngà ngà say.
Mà Hân Nhan cũng không giải thích.
Cuối cùng, Hân Nhan vẫn như trước kia ‘mọi người đều say mình ta tỉnh’, như thể càng uống rượu nhiều bao nhiêu lại càng tỉnh táo bấy nhiêu. Mà Tô Vãn thì “mượn rượu giải sầu sầu càng thêm sầu”, đến mức say mèm, vừa ôm cô vừa khóc nháo lên. Bên trong quán bar không ít kẻ không đàng hoàng muốn đến làm quen, đều bị vẻ mặt lạnh lùng của Hân Nhan đuổi đi mất.
Sau đó, cô tìm di động của Tô Vãn, gọi cho Hàn Phong.
Lòng không hiểu sao lại cảm thấy chua xót.
Cô nhớ lại, lúc trước quen biết An Thành, cũng vì Thiếu Phi uống rượu, cô phải lấy điện thoại của cậu ta gọi vào số điện thoại đầu tiên trong danh bạ.
Hàn Phong rõ ràng cũng không muốn nghe điện thoại của Tô Vãn, không chút do dự liền